MTNCD logo chinh 2
donate

Những Khó Khăn

Cách Giải Quyết

Ban Điều Hành

Những Thành Quả

Cách Giúp Đỡ

Tình Người

Trang Tiếng Anh

eyes of compassion logo for thanking letter final

RELIEF ORGANIZATION

Mổ Mắt

Hệ Thống Nước Sạch

Giếng Nước

Bể Nước Mưa

Lu Nước Mưa

Xây Dựng Cơ Sở

Trạm Xá

Trường Học

Nhà Tình Thương

Nghĩa Địa Thiếu Nhi

Nhà Điều Dưỡng

Cầu Cống

Thiên Tai

Bảo Ketsana 2009

Trường Huấn Nghệ

Bệnh Hiểm Nghèo

Mổ Tim

Cháy Bỏng

Khẩn Cấp

Tâm Thần

Bệnh Phong

Viện Dưỡng Lão

Bảo Trợ

Trẻ Em Khuyết Tật

Tăng, Ni Du Học

Y Học Dân Tộc

T.T.Đ An Lạc

Tây Tạng

Học Bổng

Cải Thiện Đời Sống

Phát Quà

Phát Thuốc

Lào (Phonsavan Say)

Thành Quả ở Lào

Trường Na Khôi

Trường Khe Mương

Trường Loong Hang

Mương Nước

Phát Quà

Trạm Y Tế

Trường Xúc Xám

Trường Khon Than

Bể Nước Vang Mú

Nepal

Miến Điện

Làng An Bình

Đạo Tràng Pháp Hoa

Ya Chiêm

Ấn Độ

Cam-Pu-Chia

Cuộc Sống

Phát Quà

Xây Trường Mới

Sửa Trường Củ

Phóng Sanh

Góp Nhặt

Quý vị có thể gởi tịnh tài giúp đở về  văn phòng “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” ở địa chỉ 52 Evelyn Wiggins Dr. Toronto ON M3J0E8 Canada. hoặc giúp đở trực tuyến bằng Paypal.  Quý vị có thể giúp cho chương trình từ thiện nào cần thiết nhất, hoặc yêu cầu thực hiện những chương trình mà quý vị mong muốn. “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” là tổ chức từ thiện bất vụ lợi với số đăng ký trừ thuế 88930 2006 RR0001, chúng tôi có đủ pháp lý cung cấp giấy khai thuế cuối năm cho quý vị trong lãnh thổ Canada

 Mọi đóng góp và thắc mắc xin liên lạc về: Eyes of Compassion

General Express logo

Int’L General Express Inc.

Phone: 416-591-6363

Nơi chuyển tiền đáng tin cậy.  Đã giúp MTNCĐ chuyển tiền từ thiện miễn phí trong thời gian qua

Chuyển tiền về Viet Nam, Trung Quốc, Campuchia

Học Bổng Nghệ An

Học Bổng Quảng Trị

Học Bổng Huế

Học Bổng Quảng Nam

Học Bổng 2009

Học Bổng 2010

HỌC BỔNG 2010

Huế, ngày 10 tháng 3 năm 2011
                                         Thư Cám Ơn

Kính gởi: Bác sĩ: Phạm Hữu Diệu

Em tên là: Đặng Đăng Lộc, hiện là sinh viên năm thứ 4, trường Đại Học Khoa Học Huế. Thông qua tổ chức Eyes Of Compassion, em đã nhận được học bỗng của Bác sĩ với số tiền 2,5 triệu đồng hổ trợ cho việc học của em năm 2010-2011.

Nói về hoàn cảnh của mình em xin tóm lược vài điều như sau: “Gia đình em có 7 người trong đó Bố Mẹ và 5 chị em và em là con thứ 3 trong gia đình, trước em có một chị và một anh còn sau em thì là 2 em gái (hiện đang học ở quê và ở cùng bố mẹ). Gia đình em nằm trong vùng phá Tam Giang thuộc diện bãi ngang (vùng đặc biệt khí hậu).

Trước tiên em xin kể về Bố Mẹ em: nghề nghiệp chừ của hai người là nghề nông làm quanh năm suốt tháng với 12 sào ruộng trong đó phải làm thêm của người khác mất hết 6 sào chỉ còn 6 sào là đất của xã cấp cho nhà em. Mặc dầu Bố em sức lao động thì có tuy nhiên kể từ lúc em lên 8 tuổi là Bố đã đi vào con đường nhậu nhẹt, say xỉn thường xuyên bỏ bê công việc nhà và dường như mọi công việc đều được đặt trên vai của mẹ em. Không những vậy mỗi lúc say lên thì lại gây chuyện, đánh đập mẹ em và đuổi mẹ con em ra khỏi nhà. Những lúc như vậy em rất thương mẹ, mẹ em rất hiền, ít nói và luôn mang trong mình những tâm sự buồn mà mỗi lúc mẹ kể ra đều kèm theo những giọt nước mắt. Tuy nhiên mẹ cũng đều chịu đựng chỉ vì thương mấy chị em em từ lúc đó đến giờ.

Đến lượt chị của em thì cũng đã vất vả không kém gì khi còn đi học ở quê thì không kể làm gì nữa, chị phải đi học xa (học Trung cấp y, ngành điều dưỡng) là phải tự lo toan công việc ăn ở học tập, tiết kiệm từng đồng một cho đền lúc ra trường đến học việc tại Bệnh viện Trung Ương Huế tưởng đâu một hai năm sẽ được nhận làm hợp đồng để có thu nhập giúp đỡ gia đình và các em. Tuy nhiên mọi thứ không như chị và gia đình mơ tưởng cho đến lúc này là đã hơn 4 năm rồi mà vẫn học việc với mức lương thỏa đáng mà chị ráng học việc như là mới vào (Đi làm ở phòng mổ nên có trợ cấp ở các ca mổ và tiền trực hàng tháng)

Do hoàn cảnh gia đình khó khăn nên anh của em đã phải bỏ học từ lớp 10 để đi vào Nam học nghề kiếm sống, thu nhập thì không cao nhưng chỉ được một vài năm đầu, cho đến năm 2009 anh đã theo bạn theo bè nhậu nhẹt, say sưa và gây lộn với người thi hành công vụ, giờ phải chịu án 7 năm tại trại giam Thủ Đức. Gia đình hiện đang khó khăn nay lại thêm chuyện của anh càng khiến cho hoàn cảnh gia đình khó khăn thêm. Giờ anh đã biết hối cải, cũng chỉ vì thương anh em mà chị em đã trút ra một ít đồng lương của mình để mua đồ gởi vào cho anh. Đã lo cho em ăn học ở đây còn phải lo cho anh em nữa khiến chị em đến gìờ vẫn chưa có chồng hay nói cách khác là vẫn chưa dám lấy chồng (cho dù năm nay đã 27 tuổi)

Còn riêng đối với em thì cũng cố gắng làm thêm để kiếm thêm tiền phụ giúp chị, bên cạnh đó phải cố gắng học tập để có thể sau này ra trường có công ăn việc làm ổn định.

Niềm ủng hộ tinh thần lớn lao nhất trong gia đình em là thành tích học tập của hai đứa em gái sau em. Biết là gia đình khó khăn nên hai đứa đã cố gắng học, điều này khiến em và chị rất vui. Mặc dù không có gì để cho hai đứa nhưng mà lúc về nhà đều động viên hai đứa phải cố lên vượt qua số phận của mình…”

Nhân tiện đây nhận được học bỗng của bác sĩ em sẽ sử dụng có ích cho em trong việc học và mua thêm một ít sách vở cho em của em học thêm để có thể thi đỗ vào một trường đại học nào đó.

Em biết có rất nhiều bạn có số phận như em hoặc hơn em nữa chính vì thế nhận được học bỗng này em cảm thấy rất may mắn. Cuối thư em xin chúc bác sĩ mạnh khỏe để có thể giúp đựơc nhiều bạn sinh viên như em sau này.

Em xin chân thành cám ơn bác sĩ!

web - Nguyen Dinh Van 1

Thăm nhà các em có tên trong danh sách học sinh có hoàn cảnh khó khăn

web - nha rat ngheo #2

Nhà em không cần cửa cô ơi, vì mẹ em chẳng có gì để mất

web - Nguyen Thi Phuong 1

Ba em đông con nên làm hoài làm mãi mà vẫn không đủ ăn, thì tiền mô mà cho em đi học

web - Nguyen Thi Huyen 1

Đi học về em giúp Mẹ việc nhà

web - Nguyen Dinh Van 3

Tiệm hớt tóc của Ba em đó cô ạ

web - Ho Van Thinh 2
web - Le Ngoc Vu 1

Thầy giáo Quân và cô Phương đi từng gia đình để thăm hỏi và lấy tin tức chính xác trước khi giúp MTNĐ tặng quà Khuyến Học cho học sinh.

web - Nguyen Dinh Van 2

Quế Thuận, ngày 02 tháng 02 năm 2010

Kính gửi ân nhân I Ping

Cháu tên là Lê Thị Lệ Hằng, lớp 9

Cháu xin trình bày hoàn cảnh của mình với các Cô Chú có tấm lòng  nhân ái đối với cháu.

Cháu sinh ra và lớn lên trong nỗi bất hạnh không có bố. Ngôi nhà nhỏ bé, đơn sơ chỉ còn có mẹ và cháu. Không may khi cháu lên 11 tuổi mẹ cháu lâm bệnh. Chạy khắp nơi để chữa bệnh nhưng bệnh nặng không thể chữa được mẹ cháu đã mất. Giờ chỉ còn lại mình cháu. Bây giờ cháu không biết dựa vào đâu để sống. Chỉ biết lên rừng đốn củi về đi bán lấy tiền mua các đồ dùng học tập, nộp tiền học phí, mua gạo, mắm muối để sống qua ngày. Có bữa thì đi nhổ rau má để bán. Có khi thì đi chăn bò giúp người ta để lấy tiền hoặc lấy gạo. Ban đêm cháu chăm chỉ cố gắng thức khuya, dậy sớm học bài và làm bài tập đầy đủ khi đến lớp. Có bữa mệt nhọc nhưng cháu không biết nhờ vào ai. Chỉ muốn thích khóc mà thôi. Cháu từng hỏi Ông Trời tại sao lại cướp đi người thân duy nhất của cháu. Để cháu bơ vơ giữa chốn phong trần thế gian này. Có nhiều lúc đã gục ngã trước tình cảnh nhưng rồi cháu cũng phải đứng dậy. Dù mưa nắng cháu cũng phải lặn lội đi đốn củi, hay chăn bò cho người ta. Có những lúc đau ốm không có ai trông nom cháu cảm thấy buồn bã, tuổi thân. Khi thấy những người mẹ vuốt ve, nâng niu, âu yếm con mình vào lòng, cháu lại nhớ đến mẹ. Cháu không thể nào quên được hình bóng mẹ trong lòng. Bây giờ cháu cũng đã lớn và cũng hiểu biết ra rằng cả thế giới này không chỉ có mình cháu bất hạnh như vậy. Cháu cũng biết được những đứa trẻ bị bố mẹ bỏ rơi. Những đứa trẻ bị chất độc da cam cũng giống như cháu. Nhưng cháu cũng nhận thấy được ít ra mình cũng nhận được tình yêu thương che chở của mẹ, ngửi được hơi ấm của mẹ, được mẹ ôm vào lòng, được mẹ nâng niu trong lòng bàn tay đó là những khoảnh khắc đẹp nhất trong đời cháu. Còn những đứa trẻ đó thì chưa nhận được tình yêu thương của mẹ bao giờ, nên cháu mong rằng tất cả những bà mẹ trên thế giới này một điều XIN ĐỪNG BỎ NHỮNG ĐỨA TRẺ VÔ TỘI NÀY BỞI MỘT LÝ DO NÀO HẾT CẢ.

Những đứa trẻ đó được các Cô Chú trong trại nuôi dưỡng trẻ em mồ côi đem về nuôi dưỡng, giáo dục, cho cơm ăn, áo mặc cũng không thiếu thốn gì. Chỉ có một điều là những đứa trẻ đó thiếu tình yêu thương của bố mẹ.

Bây giờ cháu đã được các Cô Chú đỡ đầu với số tiền là: 360,000 vnđ

Số tiền đó đối với cháu rất nhiều, không chỉ nhiều về tiền mà là nhiều về tình cảm, tinh thần. Cháu biết các Cô Chú giúp đỡ cháu để cháu có cuộc sống tốt đẹp hơn. Được đến trường như bao đứa trẻ khác. Cháu xin hứa với các Cô Chú từ nay cháu sẽ luôn luôn nỗ lực học tập, vươn lên để sau này lớn lên sẽ có công ăn việc làm giúp cháu đỡ vất vả hơn. Còn là một người công dân tốt cho xã hội, đất nước, cho các em có hoàn cảnh như cháu cần phải học hỏi và noi theo. Không có con đường nào tốt hơn con đường học vấn, có trí thức, mới giúp ta thoát khỏi cảnh đói nghèo, lạc hậu.

Cuối cùng cháu xin chân thành cám ơn các Cô, Chú đã đỡ đầu cho cháu. Chúc Cô Chú luôn luôn mạnh khoẻ, an khang, thịnh vượng, thành đạt trong mọi công việc và trong cuộc sống.

Kính thư
Lê Thị Lệ Hằng
 

Le Thi Le Hang - hinh

Vì nhà cửa không an toàn nên thầy Phúc đã trao những số tiền nhỏ đến em Lệ Hằng nhiều lần trong 1 năm, để tránh kẻ gian làm hại đến em.

Nha bep

Diệu Liên và nhà bếp xiêu vẹo của em Lệ Hằng, nhà bếp có thể ngã đổ dù chỉ là một cơn gió mạnh thổi qua.

Can nha Me de lai cho em

Căn nhà cấp 4 và căn bếp xiêu vẹo mẹ làm để lại cho cháu Lệ Hằng.

Le Hang chan trau cho ba Ngoai

Thầy Phúc đến nhà tìm, em không có ở nhà, em đang đi phụ bà chăn trâu, làm ruộng. Thầy Phúc ra ruộng trao tiền quà Tết cho Hằng.

Phoi cui de ban

Hằng mót củi và trử lại ngoài vườn rồi đem ra chợ bán.

Nguyen Nghia va Me

Em Nguyễn Nghĩa và Mẹ

                                                      Quế Sơn ngày 25 tháng 2 năm 2009

Kính gửi ân nhân: Tâm Nguyễn

Ân nhân quí kính !
Thật quá bất ngờ và xúc động khi vào một buổi chiều cuối cùng của tháng giêng, thầy Phúc đã lặn lội tìm đến ngôi nhà nhỏ bé, xơ xác vách liếp gió lùa của mẹ em ở tít xa nơi heo hút, để trao cho em món quà đầy ắp tình thương của ân nhân.
         Một triệu đồng, số tiền quá lớn mà cho dù có nằm mơ em cũng không dám ước. Cầm phong bì do thầy Phúc tận trao. Mẹ và em cứ bồi hồi xúc cảm. Tuy chưa đến lúc thổi cơm, chưa có khói lam chiều vấn vít nhưng mắt mẹ em cứ cay xè lệ nóng. Có tiền để lo thuốc thang cho mẹ đang bị bệnh trâm kha và mua thêm phân bón cho mấy sào ruộng nhà đang dứng cái làm đồng. Nỗi mừng tuỉ đang xen.
       Em chào đời dưới một ngôi sao xấu. Là đứa con không được chính thức thừa nhận mà mẹ em trong cảnh cơ hàn, khi ở vào tuổi xuân muộn, đã cố gắng tạo ra để có chỗ nương tựa lúc tuổi về chiều. Em lớn lên trong sự côi cút, trong tình thương ấm áp và sự cưu mang, đùm bọc của mẹ chưa bao giờ có diễm phúc được gọi tiếng "cha ơi" ( Nghe mẹ kể lại người cha ấy cũng đã qua đời từ khi em còn tấm bé). Tần tảo dãi dầu mưa nắng, mẹ đã nuôi em lớn dần theo năm tháng. Khi em vào lớp 9 thì mẹ em ngã bệnh nặng. Việc chữa bệnh chỉ dựa vào thẻ bảo hiểm cấp cho người nghèo chắc chưa đủ sức làm lay động lòng thương của các vị lương y ở bệnh viện đa khoa tỉnh nhà, nên mẹ em được cho xuất viện để về nhà làm bạn với bệnh tật của chính mình. Mất khả năng lao động, mẹ suy sụp cả về thể chất và tinh thần, chiếc dù che nắng mưa cho em đã bị tã tơi trước sóng gió cuộc đời! Nhà nghèo lại càng thêm túng quẩn, vừa đi học em vừa lo đồng án thay mẹ. Tết qua, bệnh mẹ lại càng thêm nặng. Từ 25 tháng chạp đến mồng 9 tháng giêng em đi phụ bán cà phê cho quán "Vườn Dừa" để kiếm thêm tiền trang trải những chi phí thiết yếu của gia đình, nhưng chẳng đủ vào đâu.
    Nhiều lúc, thấy cảnh nhà quá khó em muốn xin nghỉ học để đi làm kiếm tiền nuôi mẹ. Nhưng mẹ bảo "Đời mẹ nghèo, thất học, con phải cố gắng học để hiểu được đạo lý làm người và kiếm dăm ba chữ nuôi thân, phải thoát cảnh đời như mẹ: Quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, mà tay trắng vẫn hoàn tay trắng. Được thầy cô khuyên nhủ "Hãy gắng lên ! nơi gian khổ là nơi ta rèn nghị lực. Phải biết nuôi dưỡng hoài bão, ước mơ ở những lúc khốn khó nhất. Hy vọng có thể mong manh nhưng chúng ta không bao giờ tuyệt vọng. Ngày hôm nay thì hơn hẵn ngày hôm qua nhưng thua xa ngày mai". Em lại kiên trì vượt khó. Dù có lúc tưởng như mình kiệt sức. Bất kể nắng mưa ngày hai buổi đạp xe rong ruổi đế trường  trên con đường dài hơn 10 Km đi về mỗi ngày. Em hứa tự nhủ mình cố gắng, cố gắng hơn nữa Nghĩa ơi!
    Món quà của ân nhân- Người mà em chưa từng hình dung ra diện mạo- đã động viên và khích lệ tinh thần mẹ và em thật nhiều. Tự sâu thẳm của lòng mình, em xin được thay mẹ cảm ơn tấm lòng vàng của người, của thầy cô.
    Lời tâm sự, dặn dò của thầy Phúc càng làm em thêm thắm thía và cảm phục tâm hồn cao thượng của người làm công tác từ thiện. Thầy bảo trong số họ có những người thật sự giàu nhưng cũng không ít người nghèo, cũng phải đổ mồ hôi để làm ra tiền. Họ ăn tiêu rất tiết kiệm nhưng cũng rất hào phóng trong công tác thiện nguyện. Sẵn sàng chia xẻ những nổi đau, cứu vớt những mảnh đời bất hạnh, làm cho nhân gian vơi bớt những dòng lệ tủi thân, những nụ cười  nở trên vành môi héo hắt xanh xao.
     Thưa ân nhân kính mến!
Dù bây giờ đã bắt đầu tháng hai âm lịch nhưng mùa xuân vẫn còn hai tháng ở phía trước và vẫn còn 12 mùa trăng tròn nữa lại mới đế xuân sau. Một lời chúc xuân bây giờ hơi muộn. Nhưng em vẫn xin được chúc người và gia đình một mùa xuân mới, một năm mới an khang thịnh vượng và thành đạt.

                                                                                              Kímh thư


                                                                                            Nguyễn Nghĩa