MTNCD logo chinh 2
donate

Những Khó Khăn

Cách Giải Quyết

Ban Điều Hành

Những Thành Quả

Cách Giúp Đỡ

Tình Người

Trang Tiếng Anh

eyes of compassion logo for thanking letter final

RELIEF ORGANIZATION

Mổ Mắt

Hệ Thống Nước Sạch

Giếng Nước

Bể Nước Mưa

Lu Nước Mưa

Xây Dựng Cơ Sở

Trạm Xá

Trường Học

Nhà Tình Thương

Nghĩa Địa Thiếu Nhi

Nhà Điều Dưỡng

Cầu Cống

Thiên Tai

Bảo Ketsana 2009

Trường Huấn Nghệ

Bệnh Hiểm Nghèo

Mổ Tim

Cháy Bỏng

Khẩn Cấp

Tâm Thần

Bệnh Phong

Viện Dưỡng Lão

Bảo Trợ

Trẻ Em Khuyết Tật

Tăng, Ni Du Học

Y Học Dân Tộc

T.T.Đ An Lạc

Tây Tạng

Học Bổng

Cải Thiện Đời Sống

Phát Quà

Phát Thuốc

Lào (Phonsavan Say)

Thành Quả ở Lào

Trường Na Khôi

Trường Khe Mương

Trường Loong Hang

Mương Nước

Phát Quà

Trạm Y Tế

Trường Xúc Xám

Trường Khon Than

Bể Nước Vang Mú

Nepal

Miến Điện

Làng An Bình

Đạo Tràng Pháp Hoa

Ya Chiêm

Ấn Độ

Cam-Pu-Chia

Cuộc Sống

Phát Quà

Xây Trường Mới

Sửa Trường Củ

Phóng Sanh

Góp Nhặt

Quý vị có thể gởi tịnh tài giúp đở về  văn phòng “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” ở địa chỉ 52 Evelyn Wiggins Dr. Toronto ON M3J0E8 Canada. hoặc giúp đở trực tuyến bằng Paypal.  Quý vị có thể giúp cho chương trình từ thiện nào cần thiết nhất, hoặc yêu cầu thực hiện những chương trình mà quý vị mong muốn. “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” là tổ chức từ thiện bất vụ lợi với số đăng ký trừ thuế 88930 2006 RR0001, chúng tôi có đủ pháp lý cung cấp giấy khai thuế cuối năm cho quý vị trong lãnh thổ Canada

 Mọi đóng góp và thắc mắc xin liên lạc về: Eyes of Compassion

General Express logo

Int’L General Express Inc.

Phone: 416-591-6363

Nơi chuyển tiền đáng tin cậy.  Đã giúp MTNCĐ chuyển tiền từ thiện miễn phí trong thời gian qua

Chuyển tiền về Viet Nam, Trung Quốc, Campuchia

Nồi Cháo Tình Thương

Phát Gạo

Quà Học Sinh

Chất Độc Da Cam

Phát bánh kẹo cho các em mổ Tim

Em bị bệnh Tim nặng, ra tết mới có lich mổ

Bệnh nhân khoa Ung Bứu

Hồi còn ở trung học, vào tuổi 16, có lần tôi đi theo chị Liên Hương vào bệnh viên thăm bệnh nhân. Chị Liên Hương là sinh viên trường đại học Y Khoa Huế, những ngày trực Chị thường đến nhiều khoa khác nhau để chăm sóc người bệnh. Một ngày cuối năm, Chị đưa tôi vào thăm các em tại khoa Nhi. Vào những ngày chuẩn bị đón Tết, tất cả bệnh nhân đã sắp xếp về quê nhà, các em còn lại nằm trong trường hợp bệnh tình nghiêm trọng, cần có bác sĩ theo dõi, hay do gia đình khó khăn, không có kinh phí để các em được về quê ăn Tết. Chị Liên Hương đã chuẩn bị sẵn một ít bánh, kẹo, sửa để tặng bệnh nhân, gọi là một chút “Quà Xuân”.

Từ đó, những ngày nghĩ học tôi thường một mình đi lang thang qua các hành lang bệnh viện, nhìn sinh hoạt hàng ngày của các bệnh nhân. Nhìn như vậy cho tôi sự gần gủi với bệnh nhân và thân nhân của họ. Tôi có những cảm thọ của vui, buồn, đau đớn khi tiếp xúc những cảnh ngộ khác nhau.

Một hôm, trong hành lang bệnh viên trung ương Huế, nhìn một người đàn ông độ tuổi 40, đứng ngay đầu thành giường, bên cạnh là mẹ anh ta, khuôn mặt Mẹ đau đớn không kém gì niềm đau của Anh. Anh chỉ mặc áo, đứng trần hai chân trước mặt mọi người, rên rỉ trong bức rức khó chịu mà không một chút ái ngại. Tôi thắc mắc không biết anh ta bị bệnh gì nên đến gần hỏi người bệnh nhân cùng phòng với anh. Bác bệnh nhân cùng phòng cho biết anh vừa qua một ca phẩu thuật ở phần dưới bụng, đường mổ vẫn còn mới, khi anh cần đại tiểu tiện đều rất khó chịu và đau đớn, sợ cho ra chất thải thì vết mổ sẽ bị rách trở lại. Tôi hiểu vấn đề qua lời giải thích mộc mạc của bà cụ, Đại tiểu tiện là việc hằng ngày của mỗi người, vậy mà đối với một số căn bệnh thì đó là một vấn đề khó khăn và đầy khổ cực.

Hôm nay, nhân chuyến công tác cứu trợ bão Xangsane va Durian 2006, tôi có cơ hội ở lại ăn Tết tại quê nhà, đã không quên thực hiện lại chương trình “Qùa Xuân” của những năm về trước. Việc làm tuy nhỏ nhưng mang nhiều niềm thông cảm và chất liệu mến thương.

Ngày 27 tháng chạp Âm lịch, chúng tôi được cho hay ở bệnh viện Huế, nhiều bệnh nhân đã được “chỉ thị” về nhà ăn Tết, chỉ có những bệnh nhân quá nặng cần sự chăm sóc mới được ở lại vì bệnh viện sẽ giảm người làm việc. Một số người bệnh ra về gặp khó khăn vì không có điều kiện di chuyển, tiền mua thuốc men trong khi điều trị tại nhà. Chúng tôi lập tức lên chương trình giúp đở. Chuẩn bị xong những gói bánh kẹo cho trẻ em, những phong bì tiền mặt, chúng tôi gồm có sư cô Phước Thiện, bác sĩ Thúy Hằng, Diệu Liên và Minh cùng nhau vào bệnh viện để kịp thời gởi cho bệnh nhân những món quà Xuân.

Bệnh Viện bắt đầu vắng người vì buổi sáng đã có một số lớn được về nhà. Những khoa Tim, khoa Nhi hay khoa Ung Bứu cũng chỉ còn lại những bệnh nhân nặng, hoặc người ta ở các tỉnh xa đến đây điều trị. Chúng tôi được BS Hằng đưa đi từng khoa, tận tay trao những phong bì và bánh kẹo đến những bệnh nhân. Mỗi bệnh nhân là một trường hợp thương tâm và đầy xúc cảm. Những câu chuyện của họ cũng tội nghiệp như chính vết thương mà họ đang mang trên mình. Có những cháu nhỏ chưa đầy 2 tuổi đã vào đây với mẹ để mổ tim, làn da còn xanh vì mất máu. Những bệnh nhân người dân tộc thiểu số đến từ núi rừng Nam Đông, không thân thích, phải nhờ đến lòng hảo tâm của mọi người. Tệ nạn nghiêm trọng xẫy ra mỗi năm trước những ngày Tết tại Viện Nam là tai nạn giao thông, vì vậy trong bệnh viện những người mang thương tật vì đụng xe rất nhiều.

Chúng tôi đến với những bệnh nhân bằng một niềm thông cảm và chia sẽ không cùng. Với số tiền khiêm nhượng 100,000 vnd ( $6.5 us ) cho mỗi bì thư, chỉ là “Quà Xuân” trong ba ngày Tết. Dù vậy chúng tôi cũng vẫn thăm viếng và gửi gấm tình thương của mọi người đến bệnh nhân. Có những trường hợp đặc biệt, chúng tôi đưa cho họ nhiều phong bì như một lời chia sẽ cho tình trạng hiểm nghèo của họ. Dù không giúp được nhiều, nhưng nhìn vào những khuôn mặt rạng rỡ với lời nói và ánh mắt biết ơn, chúng tôi thấy ấm áp vô cùng.

Sau khi phát “Đại Tràng” cho bệnh nhân, nghĩa là đồng đều chia sẽ để mọi người có quà trong ba ngày Tết, mọi người ra về vui vẻ. Chúng tôi tiễn sư cô Phước Thiện về, không quên lời cám ơn chân tình, đặc biệt là BS Hằng. Buổi tối trời vẫn se lạnh, chúng tôi chở nhau về trên chiếc Honda hai bánh.

Ngày hôm sau, bác Nguyễn thị Thu, đang sinh sống tại Washington, điện thoại thăm tôi ở Huế . Khi được biết chúng tôi đã thực hiện chương trình “Quà Xuân”. Bác nhờ thân nhân đem qua nhà chúng tôi thêm $200 us. Chính vì vậy Minh và tôi đã có duyên trở lại bệnh viện để trao thêm quà từ bác Thu và các vị ân nhân khác.

Mồng một Tết, Diệu Liên và Minh trở lại bệnh viện. Khác với lần phát “đại tràng” trước đây, Diệu Liên đi vào những nơi chưa thăm và tùy theo tình trạng để giúp đở cho hợp lẽ. Buổi tối mồng một ở bệnh viện khá vắng vẻ, chúng tôi vào đây không gặp khó khăn vì hầu hết mọi người đã nghỉ làm, thỉnh thoảng gặp một vài anh bảo vệ dễ thương, họ không hề làm khó dễ gì đến việc làm của chúng tôi.

Băng qua một dãy hành lang, Diệu Liên nghe tiếng người trò chuyện rất lớn. Đây là khu cấp cứu, lại là mồng một Tết, sao lại có người trò chuyện giữa đêm khuya. Diệu Liên nhìn về phiá lời đối thoại, hai bác già đang say sưa một vấn đề gì đó. Linh cảm cho Diệu Liên biết có chuyện gì xảy ra. Sau lời thăm hỏi, chúng tôi được bác gái cho biết đang ở tình trạng khó khăn. Bác dẫn chúng tôi xuyên qua dãy hành lang, vào thẳng phòng cấp cứu thăm đứa cháu vừa bị tai nạn. Em tên Tình, 15 tuổi, học lớp 8. Em được nghỉ học ngày 28, đi giử Trâu mấy ngày Tết. Vì vô ý em đã làm nổ một quả đạn, chân và người em bị thương nặng, mất máu rất nhiều. Diệu Liên tặng em Tình 500 ngàn Viet Nam để lo cho em trong những lúc cấp thiết. Nhân đó chúng tôi có cơ hội thăm một vài người còn lại đang nằm gần đó, tình trạng cũng thật bi đát.

Bà cụ nằm trong phòng hồi sức cấp cứu. Cụ ông ăn Tết tại bệnh viện để chăm sóc cho cụ

Người con trai ngoài 60 đi nuôi cha bệnh đã trên 90 tuổi tại phòng cấp cứu

Bệnh nhân người Dân Tộc thiểu số bị tai nạn xe.

Mẹ đang có mặt với Tình tại phòng hồi sức cấp cứu. Tình bị thương nặng sau khi đạp phải qủa đạn trước khi đón giao thừa

Chúng tôi vào khoa “Sãn Phụ”. Ở đây tình trạng của những người mẹ trẻ rất tội nghiệp, chúng tôi đi thăm hỏi từng người và theo đó để giúp đở. Chúng tôi tiếp tục vào khoa “Mắt tai mũi họng”, khoa “Ngoại chỉnh hình” và “Cháy bỏng” hỏi han và chia sẽ số tiền còn lại. Mọi người vui vẻ nhận món quà nhỏ và không quên lời cám ơn chân tình

Trong suốt hai lần vào thăm trong mùa Tết, Diệu Liên ghi nhận được hai điều quý giá khi phát quà ở đây. Điều đầu tiên là các chị Y Tá ở bệnh viện rất hết lòng giúp đở. Các chị vui vẻ, nhiệt tình giới thiệu những trường hợp thương tâm nhất cho chúng tôi. Điều thứ hai là chính những bệnh nhân trong bệnh viện, thường đi theo chúng tôi để giới thiệu với chúng tôi những tình trạng cần giúp đở nhất khi không có các chị y tá bên cạnh. Hai điều nầy làm cho chúng tôi ấm áp và cảm thấy bên cạnh mình và những ân nhân giúp đở, còn rất nhiều những người có lòng, luôn luôn muốn làm cái gì đó cho tha nhân
   
Những món “Quà Xuân” tương tự như trên cũng đã được gởi đến nhiều bệnh viện khác nhau trong khu vục Trung Bắc, do các nhóm thiện nguyện viên thực hiện tại địa phương của mình

Dì người quê ở Hà Tỉnh, gia đình rất nghèo. Chồng Dì già yếu mà còn bị tai nạn xe vào đêm giao thừa. Dì quá xúc động khi nhận được món “Quà Xuân” và đã ôm Diệu Liên khóc.

“ Em không biết nói gì để tỏ lòng cám ơn chị và các ân nhân đã nghĩ đến bệnh nhân trong ba ngày Tết ”

Cụ ông đã chạy theo chúng tôi để đưa đến thăm phòng bệnh ở khoa Cháy Bỏng để mong rằng chúng tôi sẽ có một chút “Quà Xuân” tặng cụ Bà

Mặc dù chú rất yếu, phải thở bằng ống vậy mà cũng cố gắng ngồi dậy để chia sẽ với chúng ta một nụ cười hạnh phúc

PHÁT TIỀN VÀ SỬA  ENSURE Ở BỆNH VIỆN TRUNG ƯƠNG, HUẾ. THÁNG 11, 2005. SỬA ENSURE ĐƯỢC ỦNG HỘ BỞI TỔ CHỨC GIAO ĐIỂM QUA NI SƯ NHƯ MINH,

THĂM CÁC KHOA BỎNG, HỒI SỨC, KHOA NHI, KHOA LAO VÀ CHẤN THƯƠNG CHỈNH HÌNH

Nhiều bệnh nhân điều trị dài ngày tại các bệnh viên, ngoài trừ số tiền trả bệnh viện phí và thuốc men, bệnh nhân và thân nhân còn phải có những khoản tiền để chi dụng hằng ngày trong vấn đề ăn uống. Có những khoa mà bệnh nhân phải nằm điều trị hằng tháng như khoa Ung Bướu, khoa Chấn Thương Chỉnh Hình, khoa Bỏng và khoa Nhi … Với những trường hợp nầy, việc giúp đở cho bệnh nhân và người nuôi bệnh có bửa ăn là một hạnh phúc lớn đối với họ. 

Những gia đình ở vùng xa, về các bệnh viện thành phố để chửa trị, nhiều bệnh nhân đã phải ở tại bệnh viện hơm 1 năm trời. Nên thân nhân của họ, vừa chăm sóc bệnh nhân vừa buôn bán hàng rong tại cửa bệnh viện để kiếm tiền sinh sống hằng ngày

Cặp vợ chồng người dân tộc thiểu số. Một hôm hai vợ chồng đến gặp chúng tôi để xin tiền ăn cơm mỗi ngày. Chúng tôi hỏi tại sao không ở nhà một người để đi làm việc kiếm tiền mua thức ăn mà về ở bệnh viện cả hai vợ chồng. Người chồng trả lời: “ Cháu còn nhỏ nên phải có Mẹ nó cho bú, nhưng Mẹ nó không biết nói tiếng Kinh. Tôi biết nói tiếng Kinh, về theo để làm việc với bác sĩ và y tá. Tôi lại không có sửa cho con bú, không đi làm - không có tiền. Ngày nào xin được hộp cơm thì cho Mẹ nó ăn để có sửa cho con, tôi đói mấy ngày rồi”.                      Ảnh bên phải

Hai vợ chồng trẻ, chửa trị cho con đã lành, đến ngày xuất viện nhưng không có tiền xe về quê. Họ phải nằm lây lất trong bệnh viên để xin đủ tiền. Khi chúng tôi đến tặng tiền, họ mừng như trúng số. Tay cầm tiền, miệng mĩm cười mà hai hàng nước mắt tuôn ra vì sung sướng, niềm ao ước được trở về nhà đã thành sự thật.             Ảnh bên trái

Có hai bà mẹ trẻ điều trị bệnh cho con tại bệnh viên đã nhiều ngày tháng. Họ thiếu thốn đủ điều nên được các y tá và các người sống cùng phòng giới thiệu đến các nhóm từ thiện để xin phần ăn cho họ. Được báo tin chúng tôi sẽ đến thăm, họ đã ngồi chờ cả ngày. Nhưng họ vừa rời phòng thì chúng tôi đến, mất cơ hội nhận quà, họ khóc lóc thật tội nghiệp, lấy gì mua sửa cho con ngày mai, khóc vì sợ hải và lo lắng. Được các cô y tá báo tin, chúng tôi đã trở lại và trao quà của qúy ân nhân đến hai người mẹ, họ mừng vui khôn xiết

Khoa Cấp Cứu và Hồi Sức, thường xẫy ra trường hợp bệnh nhân qua đời, nhưng người nhà không có tiền để đem xác về quê, một đồng dính túi cũng không cón, chỉ biết ôm xác mà khóc. Những trường hợp như thế, chúng ta chỉ cần giúp họ $10 đến $20 us là cả một khối vàng đối với họ lúc đó.

Vì thấu hiểu được tình trạng khốn khổ này, chúng tôi thường tổ chức các buổi phát tiền và sửa tại các bệnh viện. Sau 5 giờ chiều, lúc mọi sinh hoạt trong bệnh viện dịu xuống, chúng ta được sự hợp tác nhiệt tình của các cô y tá tại mỗi khoa, hướng dẫn để phát tiền và sửa Ensure đến tận tay những trường hợp khó khăn nhất. Chúng ta sẽ gặp khó khăn để được đến gần bệnh nhân, nhất là trong giờ làm việc vì phải giử sự im lặng cho bệnh nhân, nên việc hợp tác của các cô y tá rất quan trọng 

PHÁT QUÀ Ở THUẬN HOÀ B, HUẾ

THĂM KHOA NHI Ở BỆNH VIỆN TRUNG ƯƠNG, HUẾ

Thăm Khoa Lao

Khoa Ung Bướu

Ung Thư Máu

Chấn Thương Chỉnh Hình

Thảo Đang Tặng Quà Và Săn Sóc Các Em

Chị Hương Đang Tặng Quà Cho Các Em

Gia đình có 3 đưa con, nhưng cả 3 chị em đều bị bệnh Thận và  phải điều trị dài ngày tại bệnh viện. Mẹ các em cũng phải ở lại với các em, vừa lo chay tiền chửa bệnh vừa đi xin cơm ăn hằng ngày.

PHÁT CẶP TÁP ĐỰNG SÁCH VỠ CHO CÁC EM MẪU GIÁO CƯ CHÁNH, CHÂU CHỬ, HUẾ

Cô giáo, Diệu Liên và Minh cùng các cháu mẫu giáo Cư Chánh

Cô Cháu cười tươi với chiếc cặp táp mới

Cháu Lê Trung với bao ni-lông đựng sách vỡ khi đến trường

Cháu Trung với chiếc cặp táp mới

Cháu Nguyễn văn Danh, bị gù, cười tươi với chiếc cặp mới

 

Cháu Nguyễn Chánh Mẫn trong căn nhà nghèo của mình

Cháu Trần Xuân Hiền

Cháu Nguyễn văn Kiên cùng với chị em của mình

Phát Quà Cho 200 Bô Lão Và 100 Trẻ Mồ Côi

Ngày 15 tháng 3 năm 2004, Mắt Thương Nhìn Cuộc Đơì đã tổ chức phát quà cho các bô lão nghèo khó và trẻ em mồ côi ở xã Bắc Yên, huyện Hưng Yên, tỉnh Nghệ An. Quà gồm có áo len, mền dạ cho muà Đông, mền chỉ cho Thu, mùng và áo quần. Những tặng phẩm nầy do BD Foundation và cô Mã Tố Phương bảo trợ, và đã được trung tâm dạy nghề miễn phí Tây Linh may với giá cúng dường. Những phần quà đến tay của các cụ già và các em mang theo nhiều tình thương từ khắp nơi. Ở đây được tặng quà từ thiện là một hạnh phúc lớn đối với ngươì ta vì họ rất nghèo và chưa từng được trao tặng những tặng phẩm quý giá như vậy trước đâỵ

Anna, đại diện cho BD Foundation và Diệu Liên đang phát quà cho các bô lão

Em bận chiếc áo mới vào xinh xắn như bầu tình thương mà em vừa mới đón nhận từ quý ân nhân

Chuẩn bị phát quà ở trường Bắc Yên

Coi bộ người tặng quà và kẻ được tặng đều có hạnh phúc như nhau!

Trở lại đầu trang