MTNCD logo chinh 2
donate

Những Khó Khăn

Cách Giải Quyết

Ban Điều Hành

Những Thành Quả

Cách Giúp Đỡ

Tình Người

Trang Tiếng Anh

eyes of compassion logo for thanking letter final

RELIEF ORGANIZATION

Mổ Mắt

Hệ Thống Nước Sạch

Giếng Nước

Bể Nước Mưa

Lu Nước Mưa

Xây Dựng Cơ Sở

Trạm Xá

Trường Học

Nhà Tình Thương

Nghĩa Địa Thiếu Nhi

Nhà Điều Dưỡng

Cầu Cống

Thiên Tai

Bảo Ketsana 2009

Trường Huấn Nghệ

Bệnh Hiểm Nghèo

Mổ Tim

Cháy Bỏng

Khẩn Cấp

Tâm Thần

Bệnh Phong

Viện Dưỡng Lão

Bảo Trợ

Trẻ Em Khuyết Tật

Tăng, Ni Du Học

Y Học Dân Tộc

T.T.Đ An Lạc

Tây Tạng

Học Bổng

Cải Thiện Đời Sống

Phát Quà

Phát Thuốc

Lào (Phonsavan Say)

Thành Quả ở Lào

Trường Na Khôi

Trường Khe Mương

Trường Loong Hang

Mương Nước

Phát Quà

Trạm Y Tế

Trường Xúc Xám

Trường Khon Than

Bể Nước Vang Mú

Nepal

Miến Điện

Làng An Bình

Đạo Tràng Pháp Hoa

Ya Chiêm

Ấn Độ

Cam-Pu-Chia

Cuộc Sống

Phát Quà

Xây Trường Mới

Sửa Trường Củ

Phóng Sanh

Góp Nhặt

Quý vị có thể gởi tịnh tài giúp đở về  văn phòng “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” ở địa chỉ 52 Evelyn Wiggins Dr. Toronto ON M3J0E8 Canada. hoặc giúp đở trực tuyến bằng Paypal.  Quý vị có thể giúp cho chương trình từ thiện nào cần thiết nhất, hoặc yêu cầu thực hiện những chương trình mà quý vị mong muốn. “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” là tổ chức từ thiện bất vụ lợi với số đăng ký trừ thuế 88930 2006 RR0001, chúng tôi có đủ pháp lý cung cấp giấy khai thuế cuối năm cho quý vị trong lãnh thổ Canada

 Mọi đóng góp và thắc mắc xin liên lạc về: Eyes of Compassion

General Express logo

Int’L General Express Inc.

Phone: 416-591-6363

Nơi chuyển tiền đáng tin cậy.  Đã giúp MTNCĐ chuyển tiền từ thiện miễn phí trong thời gian qua

Chuyển tiền về Viet Nam, Trung Quốc, Campuchia

Phát Thuốc Dakrong

Phát Thuốc Phong Sơn

PHÁT THỐC GIUN SÁN Ở DAKRONG, QUẢNG TRỊ

CHƯƠNG TRÌNH THIỆN NGUYỆN Y TẾ CỘNG ĐỒNG CỦA CÁC SINH VIÊN ĐẠI HỌC Y DƯỢC HUẾ VÀ ĐẦU NIÊN HỌC 2008 - 2009

Để ủng hộ tinh thần thiện nguyện, nuôi dưỡng tinh thần “Lương Y Như Từ Mẫu”, Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời đã cùng văn phòng Tư Vấn Di Truyền và Hỗ Trợ Trẻ Em Khuyết Tật đóng góp vào các chương trình sau đây:
 
1) Mổ Mắt: Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời bảo trợ 100 ca.
 
Chương trình mổ mắt tổ chức cho các đồng bào mù loà tỉnh Quảng Trị với hai địa điểm được chọn là:
 
** Sở Y tế tỉnh Quảng Trị để phẫu thuật cho 50 bệnh nhân từ các huyện lỵ đồng bằng.
** Sở Y Tế huyện Đắckrông và Hương Hóa để phẫu thuật cho 50 bệnh nhân miền núi và giáp biên giới Lào, phần lớn là người dân tộc thiểu số.
 
Việc tổ chức cho bệnh nhân sống ở đồng bằng gặp nhiều thuận lợi. Qua truyền thanh và truyền hình đồng bào đã đến rất đông trong ngày lọc bệnh nhân trước khi mổ. Và đoàn thiện nguyện đã đạt được kết quả tốt đẹp.
 
Đoàn đã gặp khó khăn khi thực hiện chương trình mổ mắt cho đồng bào miền núi. Phái đoàn gồm Bác sĩ và y tá thiện nguyện từ Tỉnh Quảng Trị lên Đắckrông, thời gian đi về mất hết 6 tiếng đồng hồ với đường rừng khó khăn. Trước khi đưa bác sĩ từ thành phố lên khám lọc bệnh, sở Y Tế tại địa phương đã kêu gọi và thông báo chi tiết cho bà con mù loà mặc dù ở đây phương tiện truyền thanh và truyền hình còn nghèo nàn. Đến ngày đoàn thiện nguyện đến thì hỡi ôi chỉ có vài bệnh nhân mù loà có mặt. Hỏi ra mới biết là có một đồng bào dân tộc báo với bà con là mổ xong sẽ bị mù hoàn toàn, bây giờ chỉ mới loà thì vẫn còn thấy lờ mờ, vẫn tốt hơn là không còn thấy gì nữa hết. Chỉ vì câu nói đó mà người mù cũng như người loà đều không ai thèm đến. Quỹ nầy sẽ phải chuyển đến địa điểm khác, chỉ tội cho sự khờ khạo của bà con tại đây đã mất đi cơ hội ngàn vàng.
 
2) Khám Bệnh và Phát Thuốc Miễn Phí: Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời đóng góp thuốc tây. 

Sinh viên trường Y Dược Huế cho các em uống thuốc giun sán tại chổ. Mỗi liều uống một viên và chỉ uống một lần.

Các sinh viên Y Khoa đang ngồi cắt móng tay cho các em.

Lúc bắt đầu, Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời ủng hộ toàn bộ quỹ mua thuốc giun sán. Liều thuốc giun sán nầy uống một lần và chỉ một viên. Các sinh viên Y Dược Huế cho các cháu uống tại chổ. Nhưng trong quá trình phát động cho chuyến đi nầy có nhiều mạnh thường quân ủng hộ tài chánh và tặng thuốc miễn phí. Vì vậy đoàn thiện nguyện còn thiếu một số thuốc cần thiết và Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời đã đóng góp số tiền còn thiếu cho số thuốc nầy.

Chuyện vui của bệnh nhân người dân tộc
 
*** Bốn con chó!
 
Ban Từ Thiện Xã Hội Phật giáo cùng sở Y Tế tỉnh Quảng Trị tổ chức đoàn Y Tế lưu động để khám và phát thuốc cho đồng bào người dân tộc. Bác sĩ nhìn thấy cháu bé gái không mặc quần áo, ngồi chơi dưới đất, cách sống thiếu vệ sinh với cái bụng to như cái trống, bác sĩ biết ngay là cháu bị giun sán.
 
Rồi bác sĩ được cha của cháu bé cho hay là mỗi ngày cái bụng của cháu mỗi to ra. Ông đã vẽ hai con chó trên giấy xé ra và cho cháu nhai nuốt vào để con chó vào bụng ăn bớt phần thức ăn thừa. Nhưng không thấy bụng nhỏ lại chút nào vì thế ông đã vẽ thêm 4 con chó nữa và đã bắt con gái nhai nuốt để trị bệnh “giun sán” của con.
 

*** Ai là Bác sĩ!
 
Cũng đoàn Y Tế lưu động, bác sĩ hỏi bệnh nhân: “Anh bị bệnh gì?”
 
Bệnh nhân la ngay vào Bác sĩ: “mày là Bác sĩ mà mầy không biết tau bệnh gì thì làm răng tau biết tau bệnh gì”

 
*** “Vợ anh bao nhiêu tuổi” !
 
Bác sĩ khám bệnh cho một bệnh nhân nam, bác sĩ hỏi: “anh bao nhiêu tuổi?”
 
Bệnh nhân vui vẻ trả lời: “tau thua vợ tau 10 tuổi”
 
Bác sĩ hỏi tiếp: “vậy thì vợ anh bao nhiêu tuổi”
 
Bệnh nhân trả lời ngay: “mầy muốn biết tuổi vợ tau thì mầy đi hỏi nó đi”
 
Bác sĩ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Trạm Y Tế Loong Hang Ra Đời

Trong buổi lễ khánh thành trường Loong Hang năm 2006, có một số người của những bản cách Loong Hang 20 - 30 km đến tham dự, và họ nói với chúng tôi khi ra về rằng bản của họ rất tha thiết mong được giúp đỡ một ngôi trường và hệ thống nước như bản Loong Hang, vì bản của họ cũng nghèo như Loong Hang và chưa có ai giúp gì cả. Còn dân bản Loong Hang thì ước mơ có được một trạm y tế để huyện cử y sỹ về chữa bệnh cho họ. Trong thời gian làm trường học, chúng tôi đã hiểu được tâm tư nguyện vọng của bà con, và đó cũng là lý do thôi thúc chúng tôi chuyển lời thỉnh cầu của họ đến chị Diệu Liên. Chỉ có 8 người thợ Việt Nam, nên khi cần thêm người làm chúng tôi phải thuê thêm một số người Lào để làm những công việc như đào đất, san nền, xẻ gỗ, lợp mái…để công việc được nhanh hơn. Tôi không hiểu tại sao những người Lào làm việc cho chúng tôi đóng đinh vô mái tole rất nhẹ, họ có sức khỏe song đóng đinh cứ như nhưng người kiệt sức vậy! Tôi đã nhiều lần nhắc họ phải đóng mạnh vào, nhưng họ vẫn làm rất nhẹ!

Đến một lúc không còn kiên nhẫn nữa, tôi hỏi tại sao không đóng thật mạnh, mà cứ đóng nhẹ hều như vậy? Anh Thông Xa Vắt, trưởng bản Na khẽ khàng trả lời: - Sợ ma!
Tôi tưởng mình nghe nhầm, hỏi lại:
      -     Tại sao lại sợ ma?
Thông Xa Vắt giải thích:
      -     Nếu đóng đinh mạnh trên mái tole thì ma sẽ đến!
 
Anh em người Việt đều cười nghiêng ngả! Người Lào giải thích: “Đóng đinh nhẹ thì không sao, nhưng nếu đóng mạnh thì con ma trong rừng nghe tiếng ồn nó sẽ đến. Mà khi con ma đến là nó sẽ gây ra nhiều chuyện không hay. Nó sẽ làm cho dân bản bị đau ốm, bệnh tật. Rồi phải mua trâu bò, heo gà về để cúng ma”.
 
Hèn chi những lúc tôi đóng đinh là tất cả người Lào có mặt đều dừng tay để nhìn với vẻ mặt rất e dè và sợ hãi!
Tôi hỏi:
-         Ma có nhiều không?
Thông Xa Vắt đáp:
-         Ma nhiều lắm!
-         Có thấy ma lần nào chưa?
Anh ta cười với vẻ mặt ngây thơ như trẻ con rồi trả lời:
-         Chưa thấy!
 
Sau này chúng tôi mới biết Loong Hang không phải là tên một bản, mà là tên của một vùng đất – cũng có thể gọi Loong Hang là bản lớn. Trường Loong Hang được xây cất ở bản Na Buộc, gần đó còn có bản Họi Phùn và bản Na. Con em ba bản này sẽ đi học chung ở trường Loong Hang. Bản của Lào là một đơn vị hành chánh, tương tự như phường, xã ở Việt Nam . Nhưng dân cư thưa thớt và ít hơn xã ở VN nhiều.
Phía trong Loong Hang còn có bản Vang Mú, Khon Than, Xúc Xám, Lang Chong, Phôn Khăm, Pạc Hang. Bản này qua bản kia khoảng 5 - 7 km.
Một hôm đi qua nhà trưởng bản Họi Phùn, thấy ông ta đang lui cui làm cái gì đó như chuồng gà. Tôi hỏi làm cái gì, ông ta đáp:
-         Làm cái nhà cho con ma ở.
-         Thế làm nhà cho ma rồi để ở đâu?
-         Đem vào rừng cho nó ở. Thỉnh thoảng phải đem xôi thịt vô cho nó ăn. Nếu không nó sẽ làm cho dân bản bị bệnh!
 
Cả vùng này có 9 bản, mỗi bản có ít nhất là 30 nóc nhà, nhiều nhất là 52 nhà. Ước tính tất cả khoảng hơn 2000 người. Vậy mà cả xứ này không hề có một trạm y tế để khám chữa bệnh, chăm sóc sức khỏe cho bà con. Khi bị bệnh họ phải mời thầy cúng đến để cúng ma!
Nếu bị bệnh quá nặng, thầy cúng bó tay, khi đó họ phải khiêng người bệnh băng rừng lội suối khoảng 30km để tới bệnh viện huyện Phu Cụt. Dân bản nói nếu như họ có một “hồng mỏ nọi”(trong tiếng Lào, bệnh viện = hồng mỏ; nhỏ = nọi; nghĩa là bệnh viện nhỏ), thì khi dân bản bị bệnh sẽ được y tá chữa, không phải mời thầy cúng về cúng ma. Nếu bệnh nhân mắc bệnh quá nặng, y tá không chữa được thì họ sẽ dắt ngựa ra thồ bác sỹ ở bệnh viện huyện vô cứu chữa.
 
Cúng ma (tiếng Lào gọi là liệng phỉ) là phong tục và cũng là cách cuối cùng khi dân bản bị bệnh! Tôi hỏi kỹ về chuyện này, dân bản cho hay:
 
Khi một người bị bệnh, dù nặng hay nhẹ họ đều cho rằng người đó đã làm điều gì khiến con ma phật ý! Ma nổi giận thì sẽ làm họ bị bệnh. Nếu bệnh nhẹ thì một thời gian cũng tự khỏi, và như thế là họ cho rằng người đó biết ăn năn hối cải, được con ma tha thứ! Nếu bệnh nặng, đã làm đủ mọi cách mà dân bản có thể nghĩ ra, nhưng vẫn không thuyên giảm hay khỏi bệnh, thì họ cho rằng chỉ còn cách mời thầy cúng về cúng ma mới hy vọng thoát được!

 
Dân bản kể rằng khi mời thầy cúng thì dù có khỏi bệnh hay không, gia đình người bệnh cũng phải tốn khá nhiều tiền. Bệnh nhẹ thì cúng heo gà, bệnh nặng phải mổ trâu bò để cúng. Cúng rồi mà không thấy bệnh thuyên giảm thì có nghĩa là con ma đó chưa hài lòng! Ví dụ một người bị bệnh, chữa trị bằng các thứ thuốc lá, rễ cây trong rừng không khỏi, thì họ phải nghĩ đến chuyện mời thầy cúng lo liệu. Lễ vật cho thầy cúng quả là một gáng nặng, đôi khi quá sức đối với một gia đình sinh sống bằng rau củ trong rừng, tự cung tự cấp ở một xứ không có chợ búa, mua bán. Có khi họ phải vay mượn để mua một con bò về làm thịt theo yêu cầu của thầy cúng. Khi “liệng phỉ”, dân bản tập trung xua đuổi con ma, cầu nguyện cho con bệnh tai qua nạn khỏi. Sau đó họ được ăn uống một bữa; còn thầy cúng thì no xôi chán chè lại còn được mang về một đùi sau con bò và 3 xương sườn! Có khi gia chủ phải cúng thêm cho thầy 200 – 300 nghìn Kip (khoảng 20 – 30 USD). Dù bệnh khỏi hay không, thầy cúng vẫn được những lễ vật đó. Nếu bệnh không khỏi, thầy cúng sẽ phán: “Con ma này không ăn thịt bò, muốn khỏi bệnh thì phải cúng thịt trâu!” 3 –5 triệu Kip một con bò ( khoảng 300 – 500 USD). Cúng hoài mà vẫn không hiệu nghiệm thì thầy cúng lại phán: “Con ma này rất cao tay, nó không chịu ăn thịt trâu bò, thôi không cho nó ăn nữa”! Thế là người bệnh nằm chịu số phận định đoạt!
 
Cũng có khi gia đình bệnh nhân thấy cúng không có kết quả đành đem người bệnh đi bệnh viện. Có người vẫn biết là dùng tiền mua trâu bò làm thịt để cúng ma đó để đem người bệnh đi bệnh viện vẫn hơn mời thầy cúng về “liệng phỉ”. Nhưng họ nói phong tục “liệng phỉ” đã ăn sâu vào suy nghĩ của dân bản, nên khó mà làm cho họ thay đổi được suy nghĩ! Hơn nữa bệnh viện huyện lại quá xa, đường sá khó khăn cách trở, khiến họ không dám nghĩ đến chuyện đi bệnh viện.
 
Nếu có “hồng mỏ nọi” thì dân bản sẽ xin chính phủ cấp thuốc để y tá chữa bệnh cho họ. Cả xứ Loong Hang có 6 y tá được đi học ở thủ đô Viêng Chăn, nhưng khi về bản thì không có trạm y tế để làm việc. Khi có phụ nữ sinh đẻ, họ đều lâm bồn tại nhà, vì không có trạm y tế để sinh con. Nếu mời được y tá thì họ mời, không mời được thì bà con tự lo liệu. Sẽ sinh tại nhà, dùng dao thái rau để cắt rốn! Và có thể xuống suối tắm ngay, chứ không cần kiêng cữ như phụ nữ VN!
 
Quảng đường rừng 30km, lên dốc xuống đèo và phải lội qua nhiều con suối mới ra tới huyện thật quá vất vả cho người bình thường đi bộ; nếu khiêng người bệnh đi thì không biết kết cuộc sẽ ra sao! Chiếc xe Honda tôi chạy từ VN qua cũng chỉ có một mình tôi chạy được trên con đường vô Loong Hang, không người thợ VN nào dám cầm lái. Có những con đèo dốc dựng đứng, có khi phải lấy đà chạy đến 6 lần mới vượt lên được. Mùa khô thì còn đi được, khi nhưng cơn mưa đổ xuống, nước suối dâng cao thì chẳng có cách nào để chạy xe. Dân bản gần như sống cách biệt với thế giới bên ngoài! Có những lần nước suối quá to, ngập hết ống xả làm xe chết máy, tôi phải dùng ống nhựa để nối vào ống pô để chạy qua suối.
 
Sau khi làm xong trường Loong Hang, có 6 người thợ VN ở lại trung tâm tỉnh Xiêng Khoảng để làm nhà cho người Lào, chỉ có 2 người về VN. Biết được điều này nên lâu lâu có người đi ra phố dân bản lại cử họ đến gặp mấy người thợ nhờ chuyển lời thỉnh cầu của dân bản tha thiết xin chị Diệu Liên và chị Diệp Yên Bình giúp xây dựng “hồng mỏ nọi” và hồng hiên (trường học).
 
Chúng tôi chuyển tới chị Diệu Liên và chị Diệp Yên Bình lời khẩn cầu của những con người hiền lành đáng thương này.
 
Phan Đăng Hoè