MTNCD logo chinh 2
donate

Những Khó Khăn

Cách Giải Quyết

Ban Điều Hành

Những Thành Quả

Cách Giúp Đỡ

Tình Người

Trang Tiếng Anh

eyes of compassion logo for thanking letter final

RELIEF ORGANIZATION

Mổ Mắt

Hệ Thống Nước Sạch

Giếng Nước

Bể Nước Mưa

Lu Nước Mưa

Xây Dựng Cơ Sở

Trạm Xá

Trường Học

Nhà Tình Thương

Nghĩa Địa Thiếu Nhi

Nhà Điều Dưỡng

Cầu Cống

Thiên Tai

Bảo Ketsana 2009

Trường Huấn Nghệ

Bệnh Hiểm Nghèo

Mổ Tim

Cháy Bỏng

Khẩn Cấp

Tâm Thần

Bệnh Phong

Viện Dưỡng Lão

Bảo Trợ

Trẻ Em Khuyết Tật

Tăng, Ni Du Học

Y Học Dân Tộc

T.T.Đ An Lạc

Tây Tạng

Học Bổng

Cải Thiện Đời Sống

Phát Quà

Phát Thuốc

Lào (Phonsavan Say)

Thành Quả ở Lào

Trường Na Khôi

Trường Khe Mương

Trường Loong Hang

Mương Nước

Phát Quà

Trạm Y Tế

Trường Xúc Xám

Trường Khon Than

Bể Nước Vang Mú

Nepal

Miến Điện

Làng An Bình

Đạo Tràng Pháp Hoa

Ya Chiêm

Ấn Độ

Cam-Pu-Chia

Cuộc Sống

Phát Quà

Xây Trường Mới

Sửa Trường Củ

Phóng Sanh

Góp Nhặt

Quý vị có thể gởi tịnh tài giúp đở về  văn phòng “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” ở địa chỉ 52 Evelyn Wiggins Dr. Toronto ON M3J0E8 Canada. hoặc giúp đở trực tuyến bằng Paypal.  Quý vị có thể giúp cho chương trình từ thiện nào cần thiết nhất, hoặc yêu cầu thực hiện những chương trình mà quý vị mong muốn. “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” là tổ chức từ thiện bất vụ lợi với số đăng ký trừ thuế 88930 2006 RR0001, chúng tôi có đủ pháp lý cung cấp giấy khai thuế cuối năm cho quý vị trong lãnh thổ Canada

 Mọi đóng góp và thắc mắc xin liên lạc về: Eyes of Compassion

General Express logo

Int’L General Express Inc.

Phone: 416-591-6363

Nơi chuyển tiền đáng tin cậy.  Đã giúp MTNCĐ chuyển tiền từ thiện miễn phí trong thời gian qua

Chuyển tiền về Viet Nam, Trung Quốc, Campuchia

Cuộc Sống

Phát Quà

Xây Trường Mới

Sửa Trường Củ

Báo Cáo

TRƯỜNG CỦ CHƯA SỬA

Cu - Mai tole bi dot lam hong het tran
Qua muc nat, khong the di lai
Co giao Loan khong biet chuyen sua truong co that hay khong
Ngoi truong cu sap chim
He sau truong da muc nat
Co Kieu dung nha rieng de day hoc cho cac em
Nha co Kieu, noi cac em den hoc
He sau truong da muc nat
Phia truoc truong cu
Nuoc dot lam muc nat mai go
Truong cu
Truong khi chua sua
sua truong hoc

SỬA TRƯỜNG CŨ

Sau khi thỏa thuận với thợ làm trường mới, dự định sẽ tặng làng Rạch Dừng mà chị Diệu Liên đã đi khảo sát và ngủ lại nhà thầy Tư Lùn (chị Diệu Liên đã kể trong bài viết trước). Tôi thuê ghe đi Sa Son kéo trường cũ rách nát của cô Loan về để sửa chữa. Vì chỉ có ở Kampong Luong mới đủ điều kiện để làm việc này (có thợ, tre, gỗ và các vật liệu khác). Khi tới Sa Son được biết thầy Tư Lùn đã bị bệnh nằm liệt một chỗ, không còn dạy được nữa. Tôi quyết định kéo trường cùng với cô Loan về Kampong Luong, làm xong trường mới sẽ tặng Sa Son, còn trường cũ sửa xong sẽ tặng cho một trong những làng nổi có cô giáo mà chưa có trường học. Kha Len thì có cô Huệ, không có trường, nhưng bây giờ cô Huệ cũng đã đi lấy chồng. Khi đi phát gạo tôi có ghé thăm thầy Tư Lùn trong tình trạng rất đáng thương, liệt hai chân nằm một chỗ, mắt cá bị loét tận xương! Không có tiền đi chưa trị, nước mắt thầy lăn trên má…
Trường cũ đã mục nát và sắp chìm. Cô Loan nói liều mình ở lại dạy thêm được bữa nào hay bữa đó, chứ cô sợ hãi lắm, không biết trường chìm khi nào! Nếu đang đêm mà chìm giữa biển thì cô cũng đi theo trường luôn! Đêm nào có mưa gió là cô không dám ngủ, và có muốn ngủ cũng không thể ngủ được, vì trong nhà cũng như ngoài trời, nước tuôn xối xả, trường chao đảo, lắc lư như sắp vỡ toang! Mưa gió là cô ôm lấy con chó và 2 con mèo ngồi run chờ trời sáng! Vừa nói cô Loan rưng rưng nước mắt, vẫn chưa tin là tôi sẽ sửa lại ngôi trường rách nát đó. Cô Loan nói: “Có vài người tới đây thăm bà con, họ cũng hứa hẹn sẽ về VN kêu gọi bạn bè và các nhà hảo tâm giúp sửa trường cho Sa Son. Nhưng chờ hoài, chờ mỏi mòn, trường sắp chìm mà không thấy gì hết”.
Khi buộc trường vào ghe để kéo đi, cô Loan mới tin đó là sự thật. Từ Sa Son chiếc ghe 350 sức ngựa kéo ngôi trường về Kampong Luong mất hơn 5 giờ, cả đi và về mất trọn 1 ngày. Tôi lo sợ trường quá mục nát sẽ bị sóng gió trên đánh vỡ tan ra từng mảnh khi kéo trên biển! May thay, nó vẫn về được Kampong Luong khi đã tối, ra giữa biển phải dừng lại để chằng buộc lại.
Hoàn cảnh cô Loan cũng đáng thương, chị Diệu Liên đã kể qua trong bài viết trước đây. Hiện nay cô đang bị đau thần kinh tọa, một chân teo nhỏ, phải đi cà nhắc. Cơn đau hành hạ cô phải chịu đựng. Trong thời gian theo trường về Kampong Luong sửa, tôi có giúp cô ít tiền để sống trong thời gian nghỉ dạy không có thu nhập và khuyên cô đi chữa bệnh. Ở đây không có bác sỹ, nên cô Loan phải vượt 350km, cả đi và về, tới thủ đô để chích một mũi thuốc, rồi xin toa mua thuốc về uống. Tôi nghĩ đến tình cảnh của những người bệnh ở vùng Biển Hồ thật khó khăn, ai đó bị bệnh cấp cứu như chửa ngoài dạ con vỡ, đột quỵ, nhồi máu cơ tim…coi như bó tay nằm chờ thần chết định đoạt! Làng lớn như Kampong Luong thì có người bán thuốc, nhưng chẳng ai có chuyên môn về y dược, cũng không học hành gì, họ chỉ biết sơ qua về thuốc giảm đau, kháng sinh… ai hỏi mua thuốc gì bán thuốc đó! Kampong Luong, Cầu Hò có trạm y tế, nhưng khi nào cũng đóng cửa im ỉm. Dân nói chỉ khi nào có chương trình chích, uống thuốc ngừa cho con nít thì mới có y sĩ tới.
Hỏi thợ chi phí sửa chữa, thợ cũng nói họ chỉ biết lấy 1000usd tiền công, hư cái gì, cần vật liệu gì thay thế tôi phải trả. Trường này mục nát quá, phải thay rất nhiều gỗ, lợp lại mái tole, thêm 2 cốn tre hai bên phà để trường nổi cao hơn, đỡ chao đảo và  lắc lư, có thể chống chọi được với mưa to và sóng gió. Vì luôn tiếp xúc với nước, mưa gió, nên cần được sơn để gỗ bền lâu không bị mục.

Khi sữa chữa, thợ lắc đầu, lè lưỡi vì đụng vô cái gì cũng mục nát, phải thay thế. Tôi lo lắng sợ số tiền mua vật liệu thay thế sẽ vượt quá con số dự tính! Vì gỗ, tre, đinh ốc, tole, sơn tôi đều phải trả, thợ chỉ biết lấy tiền công. May thay, tất cả đều ổn. Sửa xong có thể dùng 15 – 20 năm nữa!
Khi đi phát gạo, tôi tìm hiểu để xem nên tặng trường cũ đã sửa cho làng nào. Thấy làng Rạch Lộ Quýt chưa có trường mà lại có giáo viên. Cô Nguyễn Thị Kiếu còn rất trẻ, mới 19 tuổi, từng được đi học ở Phnom Penh, biết cả tiếng Việt và tiếng Cambodia. Làng nổi này bao đời nay không có trường mà cũng chẳng có ai dạy các em. Cả làng có 69 gia đình, khoảng 150 em từ 6 – 15 tuổi. Ở đây không có trường học, nên 20 tuổi cũng không ai biết chữ. Cô Kiếu trước sống với bà con ở Phnom Penh nên được đi học hết cấp 2. Về ở với gia đình tại đây, cô Kiếu thương tụi nhỏ mù chữ, mở lớp học tình thương tại gia. Những lý do như thế tôi thấy sửa trường cũ tặng Rạch Lộ Quýt là hợp lý nhất.
Dạy học ở vùng Biển Hồ dù là có trường hay dạy tại gia thì thầy cô giáo đều là những người rất thương học sinh, em nào có tiền thì mỗi ngày 200 – 300 riel (tương đương 1000VND hoặc 5 xu đô la); nghèo thì miễn phí.
Giáo viên đều không qua đào tạo sư phạm, chỉ là những người biết chữ và có tấm lòng đối với các em, truyền thụ cho học sinh tất cả những gì họ có.
Hiện tại chỉ có những làng lớn, dân số đông và thuận tiện đi lại là có trường, còn đa phần chưa có trường.
 

Trường đem tặng phải có đông đủ bà con, hội Việt kiều của xã, cán bộ ấp và nói công khai cho mọi người biết là tài sản chung của làng, không được phép bán, không được kéo đi nơi khác. Mọi người đều có quyền lợi và trách nhiệm giữ gìn để sử dụng được dài lâu. Sau 5 năm, có thể phải sửa chữa những hư hỏng nhẹ. Nên cô giáo sẽ dành 1 ít tiền hàng tháng và ai có ma chay cưới hỏi mượn trường học lo công việc, thì gia chủ sẽ hùn vô 50,000 – 100,000 riel, coi như quỹ để dành sửa chữa trường. Tham khảo ý kiến thì mọi người đều bằng lòng như thế, cho đó là giải pháp tốt nhất khi tặng trường cho bà con Biển Hồ. Khi đã là tài sản chung thì không ai có thể chiếm giữ, mua bán hay kéo đi nơi khác. Bà con đều khao khát có trường học, nên họ rất trân trọng và giữ gìn.
Hiện tại làng nào cũng tha thiết có được một nhà cộng đồng lớn khoảng 120m2 và một ngôi nhà nổi nhỏ, khoảng 15 – 20m2, để làm nhà hộ sinh. Vì vùng Biển Hồ không làng nào có nhà hộ sinh, phụ nữ chuyển dạ thì mời bà mụ tới nhà riêng để đỡ. Nhà là những chiếc ghe nhỏ xíu, có khi chỉ 6m2, lợp lá dừa nước, cao chỉ 1,2m, phải bò chứ không đi được. Chật chội và thiếu vệ sinh như thế không thể an toàn cho một cuộc “đi biển” của phụ nữ! Chi phí mỗi nhà hộ sinh ước tính khoảng 6000 – 8,000usd. Nhà cộng đồng là những ngôi nhà dùng cho hội họp, cưới hỏi, đám ma. Hiện tại khi ai có công việc gì đều phải thuê: đám cưới 1,5 triệu riel( khoảng 370usd); đám ma 600,000riel ( 240usd). Nhà trung bình có thể lo được, nhưng hơn 50% gia đình nghèo không thể có tiền để thuê nhà lo ma chay. Kampong Luong đông dân như vậy mà hiện nay vẫn chưa có nhà cộng đồng. Khi có nhà cộng đồng, đám cưới thì bỏ ra 200,000 riel, đám ma 100,000 riel cho vào quỹ để khi hư hỏng mà sửa chữa, như vậy có thể dùng được rất lâu dài và hiệu quả.
Bà con ở Biển Hồ tuy nghèo, mưu sinh vất vả, thiếu thốn, nhưng điều đáng quý là sống tình nghĩa, luôn đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau, chia sẻ khi khó khăn, hoạn nạn. Trẻ em thất học, nhưng hầu hết rất ngoan.
Đó là những điều tôi muốn chia sẻ sau một tháng ăn cùng, sống cùng và làm việc cùng bà con ở Biển Hồ, để ai muốn san sẻ, giúp đỡ họ thì có được một chút khái niệm về công việc ở vùng Biển Hồ, mong đem lại nhiều hiệu quả và lợi lạc cho bà con nghèo xa xứ!
Tôi rời Biển Hồ lúc 4 giờ sáng để về Việt Nam, chỉ còn vài ngày nữa là tới Chum, lễ hội đông vui nhất của người dân vùng Biển Hồ, ăn mừng nước lũ phân đồng (nước lên đỉnh điểm). Trong ký ức in đậm hình ảnh các cụ già neo đơn húp cháo trong những chiếc ghe nhỏ rách nát, bên dưới bọc nilon, chao đảo trong sóng gió; những gia đình đông con sống trong chiếc bè nhỏ xíu trên mấy thùng phuy; những phụ nữ đơn côi đi giăng câu, thả lưới nuôi đàn con nheo nhóc, họ mất chồng vì Pol Pot, vì giông bão trên biển; những đứa trẻ  mù chữ, gương mặt sạm nắng gió, đậm nét khắc khổ, cam chịu hàng ngày bơi xuồng bán hàng rong, bánh bao, cà phê hoặc mấy con cá nhỏ kiếm tiền mua gạo đắp đổi qua ngày. Về Sài Gòn vẫn ám ảnh bởi những số phận thiếu may mắn, những cuộc đời dập dềnh trên sóng nước. Thấy nụ cười rạng rỡ của cô Loan, cô Kiếu và các em học sinh trên hai ngôi trường. Không biết ngày mai và những ngày kế tiếp họ sẽ ra sao? Cuộc sống càng khó khăn, con người càng khát khao được đổi đời! Cầu mong cho cuộc sống của bà con ở Biển Hồ ngày một khá hơn và được nhiều người quan tâm chia sẻ! Cầu mong khát vọng đổi đời của bà con trở thành hiện thực!

Phan Đăng Hòe.

TRƯỜNG ĐÃ SỬA XONG

Hoan tat sua truong va dang keo ve tang lang, ngoi truong dau tien
Hoan tat, chup hinh ky niem
Cac em truoc hien truong Rach Lo Quyt, ngoi truong dau tien
Da hoan tat, cac em vao hoc
Da lop mai xong
Han hoan cac em Rach Lo Quyt den truong
Lam moi hien phia sau
Lop hoc dau tien o lang moi
Xong - Da lam moi hien truoc
He truong cu sua xong, lan can moi de cac em khong bi te
Hoan tat ben hong truong, san choi cua cac em
Hoan tat Con tre hai ben truong
Hoan tat hien truoc
Hoan tat phia sau va nha ve sinh
Nguoi phu nu va 5 con den xem truong hoc moi vi chua tung thay qua
Niem vui cua cac em voi ngoi truong moi, biet minh se duoc di hoc
Cac em den hoc ben trong nha co Kieu