MTNCD logo chinh 2
donate

Những Khó Khăn

Cách Giải Quyết

Ban Điều Hành

Những Thành Quả

Cách Giúp Đỡ

Tình Người

Trang Tiếng Anh

eyes of compassion logo for thanking letter final

RELIEF ORGANIZATION

Mổ Mắt

Hệ Thống Nước Sạch

Giếng Nước

Bể Nước Mưa

Lu Nước Mưa

Xây Dựng Cơ Sở

Trạm Xá

Trường Học

Nhà Tình Thương

Nghĩa Địa Thiếu Nhi

Nhà Điều Dưỡng

Cầu Cống

Thiên Tai

Bảo Ketsana 2009

Trường Huấn Nghệ

Bệnh Hiểm Nghèo

Mổ Tim

Cháy Bỏng

Khẩn Cấp

Tâm Thần

Bệnh Phong

Viện Dưỡng Lão

Bảo Trợ

Trẻ Em Khuyết Tật

Tăng, Ni Du Học

Y Học Dân Tộc

T.T.Đ An Lạc

Tây Tạng

Học Bổng

Cải Thiện Đời Sống

Phát Quà

Phát Thuốc

Lào (Phonsavan Say)

Thành Quả ở Lào

Trường Na Khôi

Trường Khe Mương

Trường Loong Hang

Mương Nước

Phát Quà

Trạm Y Tế

Trường Xúc Xám

Trường Khon Than

Bể Nước Vang Mú

Nepal

Miến Điện

Làng An Bình

Đạo Tràng Pháp Hoa

Ya Chiêm

Ấn Độ

Cam-Pu-Chia

Cuộc Sống

Phát Quà

Xây Trường Mới

Sửa Trường Củ

Phóng Sanh

Góp Nhặt

Quý vị có thể gởi tịnh tài giúp đở về  văn phòng “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” ở địa chỉ 52 Evelyn Wiggins Dr. Toronto ON M3J0E8 Canada. hoặc giúp đở trực tuyến bằng Paypal.  Quý vị có thể giúp cho chương trình từ thiện nào cần thiết nhất, hoặc yêu cầu thực hiện những chương trình mà quý vị mong muốn. “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” là tổ chức từ thiện bất vụ lợi với số đăng ký trừ thuế 88930 2006 RR0001, chúng tôi có đủ pháp lý cung cấp giấy khai thuế cuối năm cho quý vị trong lãnh thổ Canada

 Mọi đóng góp và thắc mắc xin liên lạc về: Eyes of Compassion

General Express logo

Int’L General Express Inc.

Phone: 416-591-6363

Nơi chuyển tiền đáng tin cậy.  Đã giúp MTNCĐ chuyển tiền từ thiện miễn phí trong thời gian qua

Chuyển tiền về Viet Nam, Trung Quốc, Campuchia

Cháy Bỏng

Khẩn Cấp

Tâm Thần

Trại phong

Hiểm Nghèo 2011

Hiểm Nghèo 2012

TRUNG TÂM ĐIỀU DƯỠNG NGƯỜI TÂM THẦN PHƯỚC TƯỜNG - ĐÀ NẲNG

Bác Diệu Kính 100 Cnd, *** Hoang Thai 80 Usd *** Le Phuong Loan 20 Usd

Đà Nẵng, ngày 15 tháng 6 năm 2008

Kính gửi:Cô Diệu Liên và Quý Cô Chú hảo tâm kính mến!
 Lời trước hết tất cả, Quý Cô Chú nhận nơi đây lời cầu chúc sức khỏe, an lành và hạnh phúc bên mái ấm gia đình. Cũng như thay lời cho những thân phận không may mắn gửi đến quý cô chú những nụ cười hồn nhiên, hoặc giả những giọt nước mắt không duyên cớ, điều kiện sự biết ơn sâu sắc… không lời!

Thưa Quý cô chú!
Thú thật, đây là lần đầu tiên Con viết thư gởi những người sống ở hải ngoại như cô chú để nói về việc làm bé nhỏ của mình đối với những bệnh nhân tâm thần.

Đã lâu lắm rồi, có lẽ hơn 8 năm, cứ 2 tháng một lần tập thể những người thân, bè bạn và bà con có hảo tâm, mỗi người mỗi ít, góp gió thành bão để nấu một bữa ăn mang đến viện tâm thần 260 khẩu phần, và mỗi ngày lại mỗi đông bệnh nhân hơn.

Việc làm này, đơn thuần chỉ là sự chia sẻ nỗi mất mát, thiệt thòi mà những bệnh nhân không may mang phải. Đôi khi nhìn họ cười, họ nói, họ khóc, họ buồn, họ sợ hãi, họ tức giận…, khuất lấp đằng sau những biểu hiện như trẻ thơ đó, phải chăng là một biến cố khủng khiếp hay đau thương trong cuộc đời của họ?! Mà sức chịu đựng của con người đành gục ngã trước số phận?! Để rồi, vẫn sống, sống lay lắt, sống mà cả xã hội ruồng bỏ, lánh xa và quên lãng. Con thiết nghĩ: ai trong chúng ta đến cõi đời này rồi cũng phải đi, đến để mà đi và một lần đi là đi mất hút vào trùng khơi sóng vỗ. Rồi ra, khi đối diện với lúc kết thúc của đời sống này, ai mà không cảm thấy như đứng trước ngõ cụt? Đem cả thế giới trong ta để mong đổi lấy một hơi thở kéo dài thêm sự tồn tại ở đời. Nên khi sống, ai cũng có quyền ước mơ, hoài bão, ai cũng sống không chỉ riêng mình mà còn sống cho những cuộc đời khác nữa.

Vậy mà, nơi góc nhỏ khuất lấp của thành phố cảng nhộn nhịp này, vẫn còn đó những kiếp sống mòn, những thân phận sống không còn biết đếm thời gian bằng tuổi. Tựa hồ như khoảng lặng của một bản giao hưởng đang trong đoản khúc cao trào của nhịp sống hiện đại. Con chạnh lòng, vậy thôi!

Biết nói gì hay đổ lỗi cho ai?! Không, không ai có lỗi hết, chỉ có số phận chua cay có lỗi với con người lương thiện mà thôi, phải không cô, chú?

Nên việc làm chia sẻ miếng cơm lót dạ trong những lúc đói lòng thực sự bé nhỏ này nhưng gói trọn cả tấm lòng của tất cả anh chị em chúng con ở đây, nó cũng gói trọn trong khả năng có thể. Chỉ cầu mong sao, mỗi ngày mỗi thường xuyên hơn, khoảng cách mỗi lần cũng ngắn hơn 3 tháng. Xa hơn nữa, cầu mong họ có thể bình phục để sớm quay về với gia đình, con cái, người thân, mà trước hết những nhu yếu của đời sống họ khả dĩ đầy đủ, cái ăn, cái mặc, cái thuốc thang… ước mơ thì nhiều mà lực bất tòng tâm cô chú ạ! Hằng tâm thì có mà hằng sản thì không nhiều.

Chúng con thực sự rất biết ơn quý cô, chú, anh chị hảo tâm có tấm lòng vàng đã sẻ chia cho những thân phận con người đang sống mà đã xem như ma trên đất, những kiếp sống trơ trọi cả nguời thân có khi ruồng bỏ, xã hội đôi lúc xem như kẻ sống thừa, bớt đi phần nào đói lạnh thiếu thốn, mà có được mức sống đơn thuần chỉ là để tồn tại.

Đôi lời tâm sự bộc bạch, như là nhịp cầu chia sẻ gởi đến những trái tim, những tấm lòng vàng biết trắc ẩn bên kia đại dương, một mối liên đới trên sợi dây bi mẫn trước những con người đã, đang và sẽ đang sống mà mất đi mọi khái niệm ở đời.

Một lần nữa, con cầu chúc quý cô, chú, anh chị hảo tâm luôn sức khỏe, công việc ổn định và hạnh phúc quây quần bên con cháu. Hẹn một ngày không xa, quý cô chú về lại quê hương, đất Mẹ chúng cháu sẽ tâm sự nhiều hơn.
Mong sớm gặp lại quý cô chú!
Kính thư.

Huỳnh Thị Bích Ngọc

Bện nhân nhẹ chăm sóc bệnh nhân nặng: “Ăn một chút bún đi, ngon lắm”

Bích Ngọc, giáo viên khoa tiếng Anh, chuyên ngành Ngoại Ngữ - đại học Đà Nẵng cùng các bạn đồng nghiệp và sinh viên đã góp mặt với Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời qua những tô bún thơm ngon gửi đến bệnh nhân tâm thần.

Tinh thần vừa nấu vừa phục vụ của Bích Ngọc đã làm xúc động Diệu Liên trong đêm Bích Ngọc chuẩn bị thức ăn để ngày mai đem lên trung tâm. Vừa điều khiển nhà bếp vừa chạy qua tiệm Net càfe trước nhà để email cho Diệu Liên biết đầy đủ mọi chi tiết, dù rất nhỏ: “Dì ơi con phải mua thêm một gói muối nữa, dư còn hơn thiếu”, “Dì ơi! nồi bún cạn nước là lỗi tại Dì, he he, Dì đừng lo, con dọa Dì đó, có Mẹ con trong bếp canh chừng cho con rồi” ... Dì ơi! Dì ơi” tiếng gọi của Ngọc đã làm Diệu Liên rộn ràng hạnh phúc khi thấy các em còn trẻ đã có tinh thần phục vụ cao cả.

Bích Ngọc quá sung sướng khi được quý ân nhân Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời tạo điều kiện tài chánh cho Bích Ngọc, thân hữu, và gia đình trong đó có cả Mẹ và Chồng ủng hộ hết lòng việc làm của

Bích Ngọc

GIA CHÁNH - “BÚN TÌNH THƯƠNG”

Ngày13 tháng 6 năm 2008

Dì ơi! con tranh thủ đi chợ nấu đồ ăn cho người ta. Sáng mai 10h con sẽ chở lên đó.
Con mua tổng cộng 11kg giò, 1kg giò là 70.000 đồng, 13 kg cotlet 1kg là 77.000 đồng, huyết 100,000 đồng. Gan, xương, với thịt nạc cho nước ngọt là 220,000 đồng.
Bún thì 6000 1 kg, con mua 230kg, vị tinh 2 bịch 30.000 đồng, nước mắm 2 chai 30.000 đồng, 4 bịch muối 4000 đồng, 6 cục than đá 12,000 đồng, hành, ngò, cần tây, ớt, sả, 5 trái thơm, tỏi hết 12,400 đồng.
Số bệnh nhân là 260 nhưng con mua phòng cho 265 người vì số lượng lên xuống thất thường. Thiếu thì mệt nên khi nào cũng phải dư ra chút.

Con mua 30kg dưa hấu 6 quả để tặng ban giám đốc và các nhân viên ăn cho vui, 1kg 5000 đồng. Tiền thuê xe thì mai đi bao nhiêu con sẽ ghi sau.
Thật sự tự tay đi chợ và nấu cho họ con thích hơn là nhờ người ta nấu đó Dì. Thấy vui vui răng i.

Con

Bích Ngọc

TRUNG TÂM NUÔI DƯỠNG BỆNH NHÂN TÂM THẦN KIM LONG - HUẾ

Diệu Liên được chị đầu bếp cho đi xem những máy móc để nấu. Mỗi ngày tại đây các chị phục vụ 3 bữa cho trên 300 bệnh nhân tâm thần tại trung tâm Kim Long - Huế

Diệu Liên phụ thầy Đồng phân chia phân ăn tráng miệng, mỗi người 2 qủa chuối và hai bánh bao.

Em Phương và Hồng Gấm, người cùng thầy Đồng thay mắt ân nhân Nguyễn Minh đóng góp thức ăn cho bệnh nhân tâm thần và phát gạo cho các cụ già neo đơn.

Xe đưa thức ăn đến khu vực bệnh nhân nhẹ

Xe đưa thức ăn đến khu vực bệnh nhân Nam ở trên lầu

Hằng năm, sư Như Minh thường tổ chức các chuyến đi thăm và phát quà cho trên 300 bệnh nhân tâm thần được nuôi dưỡng tại trung tâm Kim Long. Diệu Liên đã được theo phụ Ni Sư để trực tiếp tặng quà và an ủi bệnh nhân. Sau mỗi chuyến đi, Diệu Liên sống trong tình trạng bần thần khó chịu vì cuộc sống cơ cực của bệnh nhân. Tại trung tâm nầy các đoàn từ thiện không được lấy hình ảnh những sinh hoạt và đời sống bên trong trại của bệnh nhân.

Xe đưa thức ăn đến khu vực bệnh nhân Nữ

Xe đưa thức ăn đến khu vực bệnh nhân có mang bệnh truyền nhiễm

Bệnh nhân chờ thức ăn sau cửa sắc