MTNCD logo chinh 2
donate

Những Khó Khăn

Cách Giải Quyết

Ban Điều Hành

Những Thành Quả

Cách Giúp Đỡ

Tình Người

Trang Tiếng Anh

eyes of compassion logo for thanking letter final

RELIEF ORGANIZATION

Mổ Mắt

Hệ Thống Nước Sạch

Giếng Nước

Bể Nước Mưa

Lu Nước Mưa

Xây Dựng Cơ Sở

Trạm Xá

Trường Học

Nhà Tình Thương

Nghĩa Địa Thiếu Nhi

Nhà Điều Dưỡng

Cầu Cống

Thiên Tai

Bảo Ketsana 2009

Trường Huấn Nghệ

Bệnh Hiểm Nghèo

Mổ Tim

Cháy Bỏng

Khẩn Cấp

Tâm Thần

Bệnh Phong

Viện Dưỡng Lão

Bảo Trợ

Trẻ Em Khuyết Tật

Tăng, Ni Du Học

Y Học Dân Tộc

T.T.Đ An Lạc

Tây Tạng

Học Bổng

Cải Thiện Đời Sống

Phát Quà

Phát Thuốc

Lào (Phonsavan Say)

Thành Quả ở Lào

Trường Na Khôi

Trường Khe Mương

Trường Loong Hang

Mương Nước

Phát Quà

Trạm Y Tế

Trường Xúc Xám

Trường Khon Than

Bể Nước Vang Mú

Nepal

Miến Điện

Làng An Bình

Đạo Tràng Pháp Hoa

Ya Chiêm

Ấn Độ

Cam-Pu-Chia

Cuộc Sống

Phát Quà

Xây Trường Mới

Sửa Trường Củ

Phóng Sanh

Góp Nhặt

Quý vị có thể gởi tịnh tài giúp đở về  văn phòng “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” ở địa chỉ 52 Evelyn Wiggins Dr. Toronto ON M3J0E8 Canada. hoặc giúp đở trực tuyến bằng Paypal.  Quý vị có thể giúp cho chương trình từ thiện nào cần thiết nhất, hoặc yêu cầu thực hiện những chương trình mà quý vị mong muốn. “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” là tổ chức từ thiện bất vụ lợi với số đăng ký trừ thuế 88930 2006 RR0001, chúng tôi có đủ pháp lý cung cấp giấy khai thuế cuối năm cho quý vị trong lãnh thổ Canada

 Mọi đóng góp và thắc mắc xin liên lạc về: Eyes of Compassion

General Express logo

Int’L General Express Inc.

Phone: 416-591-6363

Nơi chuyển tiền đáng tin cậy.  Đã giúp MTNCĐ chuyển tiền từ thiện miễn phí trong thời gian qua

Chuyển tiền về Viet Nam, Trung Quốc, Campuchia

Thiên Tai 2008

Thiên Tai 2009

Thiên Tai 2010

Thiên Tai 2011

Thiên Tai 2012

Thiên Tai 2013

bao katsava 2009 g

Bão Katsana

Haiti

qua xuan xanh nho

“Nên lên đường hay đợi ra Tết?” Đó là câu hỏi trước khi quyết định bắt tay làm việc. Cũng rất dễ thương khi toàn bộ các chị em đều bằng lòng tổ chức chuyến đi cứu rét trước Tết Nguyên Đán. Trong lòng mọi người nghĩ rằng ngoài những chiếc áo ấm qua cơn rét ở núi đồi cao nguyên hay vùng duyên hải xa xôi chúng ta còn phát thêm chút quà để bà con nghèo được no lòng trong ba ngày Tết. Việc phát quà trong những ngày cận Tết là một thử thách lớn vì mọi công việc đều khó khăn, thế mà chúng ta đã phân phối được trên 1,000 xuất quà cho đồng bào dân tộc tỉnh Điện Biên, và đồng bào vùng biển tỉnh Ninh Bình.

Chương trình cứu trợ thực hiện trong những ngày mà sự đi lại lên cao điểm trước những ngày đón Tết. Một số vấn đề cần đối diện vượt ngoài kinh nghiệm và dự liệu của chúng ta. Trước giờ tiến hành công việc, tôi được tin chị Anh Nghiêm bị tai nạn xe phải nằm bệnh viện cấp cứu. Chị Nghiêm, trong nhóm từ thiện các Phật tử thọ Bồ Tát Giới tại Hà Nội, là người chịu trách nhiệm chuyển hàng áo quần mùa đông từ Huế và mứt Tết từ Hà Nội lên Điện Biên. Nghe tin, tôi lập tức lấy xe đi Hà Nội để thay chị Nghiêm tiếp nhận công việc. Khi đến Hà Nội, tôi được chị Trịnh Thị Liên, người sinh hoạt cùng nhóm với chị Nghiêm, ra đón tại bến xe và đưa tôi đi thăm chị Nghiêm. Cả hai chị đều là người tôi lần đầu gặp mặt và cùng làm việc, thế mà 3 chị em đã tíu tít nói chuyện với nhau như quen biết từ thuở nào. Rời bệnh viện, chị Liên đưa tôi về ở lại nhà chị, giúp tôi tiến hành mọi công việc ở Hà Nội. Nhà chị Liên rộng rãi và đẹp lắm, có phòng thờ Phật, mỗi buổi sáng tôi nghe tiếng chuông mõ và tiếng đọc kinh lâm râm từ trong phòng vọng ra, cho tôi một cảm giác ấm cúng làm sao. Tôi được đưa vào phòng dành riêng cho khách, rồi chị nói: “em ở phòng nầy thoải mái tự do, có tủ và chìa khoá đây, cái gì có giá trị em cất vào đó khoá lại là an toàn.  Giờ cơm, tôi ngồi dùng bữa trưa với chị Liên và anh Nhân, chồng chị. Nhìn mâm cơm ngon và sạch, trong im lặng hai tay tôi ôm lấy bát cơm nóng, hơi thở có ý thức giúp tôi nhận ra niềm hạnh phúc tình người tràn ngập trong lòng mình. Lạ quá, mới hôm qua đây gia đình chị Liên, chị Nghiêm và tôi là người xa lạ mà nay đã là anh chị em trong mái nhà tình thương. Sáng hôm sau, chị Liên rời nhà đi lễ chuà rất sớm, chị gọi về lúc tôi vừa thức dậy, chị nói: “làm vệ sinh xong em xuống nhà dùng sáng nhé”. Vậy là khi vừa xuống lầu dưới thì một tô phở thơm ngon nằm ngay trên bàn ăn do người làm chuẩn bị sẳn theo sự chỉ đạo tầm xa của chị. Cùng lúc chồng Diệu Liên gọi từ Canada về thăm và theo dỏi tiến trình công việc của tôi, được nghe tôi kể về sự chăm sóc của anh chị Nhân Liên, chồng tôi nói: “Minh thật là ganh với Diệu Liên, tại sao đi đâu Diệu Liên đều được người hiền giúp đỡ…. Minh an tâm lắm, cho Minh kính lời thăm và cám ơn anh chị”. May mắn hơn là chị Liên thành thạo Hà Nội, nhiệt tình, tháo vát và có nhiều kinh nghiệm trong việc tổ chức nên nhờ chị mà tôi đã đi được khắp nơi để hoàn thành công việc.

Sau bữa ăn, chị Liên đưa tôi đi nhận mứt, là một phần quà đặc biệt dành cho bà con trong dịp Tết. Trước khi trả tiền tôi tò mò lấy xem một gói. Sao nhẹ quá vậy nè, tôi tự hỏi. Rồi nhìn bao bì bên ngoài tôi lại suy nghĩ thêm: cho người nghèo cần gì phải đẹp như vậy cho tốn tiền giấy gói, toàn bộ tiền nên để mua mứt cho bà con. Tôi lại mở luôn một hộp mứt ra xem thì hỡi ôi, chỉ có một nắm nhỏ xíu, vừa đủ cho một người ăn. Quà từ thiện sao kỳ quá vậy! Đồng bào nghèo và đói, nếu có mứt trong ba ngày Tết thì cũng coi cho được, chứ tiền bao bì kiểu nầy thì coi như là mất hết phần quà. Tôi phàn nàn với công ty bán mứt và quyết định trả mứt lấy tiền mặt bỏ phong bì tặng bà con. Các anh em lao động đứng chung quanh chứng kiến việc tôi yêu cầu, họ đều ủng hộ tôi nên công ty mứt đã thông cảm nhận hàng về. Thế rồi, cũng vì thương đồng bào miền núi xa xôi thiếu thốn, suốt buổi chiều chị Liên chở tôi đến các công ty kẹo bánh để tìm quà thay mứt Tết cho bà con. Tiếc thay vì hàng Tết thiếu hụt, chúng tôi vào công ty lớn nhất mà cũng không có đủ hàng cho 600 phần quà của địa điểm Điên Biên. Như vậy tiền mua mứt đành phải bổ xung vào tiền mặt bỏ phong bì.

Giải quyết xong chuyện mứt bánh thì phải đương đầu với chuyện chuyên chỡ. Cũng vì ba ngày Tết, đường quốc lộ Nam Bắc bị kẹt cứng, số lượng xe tăng lên và tai nạn nhiều hơn. Theo hợp đồng hàng áo quần mùa đông chuyển từ Huế sẽ ra Hà Nội vào 7 giờ sáng, mà mãi đến 6 giờ chiều chúng tôi mới nhận được hàng. Vì vậy hợp đồng chuyển hàng từ Hà Nội lên Điện Biên bị xóa, xe chuyển hàng lúc 7 giờ sáng phải lấy khách khác để lên đường. Đã 8 giờ tối, đêm về trời lạnh buốt, chị Liên và tôi vẫn còn đứng bơ vơ ở bãi cát sạn, nơi chuyển tiếp giao hàng, chờ anh Lại đến giúp tìm xe chuyển hàng đi Điện Biên. Ở đây, tôi quan sát đời sống về đêm của người dân lao động. Trong tăm tối và bụi bặm, họ bán sức mình đổi lấy cơm áo nuôi gia đình. Nhìn đời sống cơ cực của họ, tôi thấy nhiều người trong chúng ta thật có nhiều phước báu. Đang đứng quan sát, một chú khuân vác, với giọng đại ca, lớn tiếng đòi tôi 160,000 vnd tiền bốc vác của 16 kiện hàng áo quần. Tôi khất với chú và nói sẽ có anh tài xế lo trả tiền nầy. Trong cái lạnh Hà Nội, hai chị em đứng bên nhau bàn tính phương cách di chuyển những hàng từ thiện lên Điện Biên, chú “đại ca” nghe được, chú bảo tôi: “nếu là hàng từ thiện thì đưa đây 30,000 vnd. đủ cho anh em một bao thuốc lá, cô làm từ thiện được vậy tụi tui không làm từ thiện được sao?” Thế là từ đó hai chị em tôi và các anh em khuân vác trò chuyện thân mật với nhau. Tôi ngồi bên chiếc chiếu, nơi những người lao động về đêm đang ăn cơm tối trong cơn mưa bụi từ bãi cát sạn bay vào. Tôi kể cho các anh nghe những công việc từ thiện khiêm nhường mà chúng ta đã làm được, các anh lắng nghe rồi chú “đại ca” lên tiếng: “chúng tôi sẽ không thu tiền lệ phí vào cổng, “từ thiện” cho cô luôn”. Theo luật của các chú khuân vác, ở bãi cát sạn nầy, nếu xe nào vào cổng để bốc hàng cũng phải trả tiền.

Sau khi nhận được hàng, tôi và Lại gặp nhiều khó khăn vì không tìm ra phương tiện đưa áo quần ấm lên Điện Biên, Lại nói: “nếu là ngày thường thì mọi chuyện quá dễ dàng, nhưng gần Tết nên trở thành phức tạp, tất cả xe quen biết đều đã nhận hàng rồi”. Hai chị em tôi lang thang ngoài bến xe đến 10 giờ đêm vẫn chưa về được nhà, nếu không thuê được xe quen thì Lại không dám gởi hàng, vì sợ nếu người ta rút bớt áo quần cứu trợ thì mình bị mang tiếng. Trên đường chở tôi về nhà chị Liên, Lại vừa lái xe vừa suy nghĩ miên man nên tôi nói: “anh thuê xe người lạ đi, bây giờ chúng ta hết thời gian để xoay xở rồi, nếu anh sợ mất hàng thì tôi sẽ bỏ vé máy bay đi theo xe tải đưa hàng đến nơi an toàn”. Anh Lại quay đầu nhìn tôi với đôi mắt ngạc nhiên rồi nói: “Chị theo xe tải thì hoàn toàn không được, nguy hiểm lắm, đường đèo dầy sương mù, chiếc xe trước và sau không thấy nhau, đụng nhau là lật xe xuống đèo mất mạng đó chị”. Vì sự sẵn sàng của tôi trong công việc mà Lại đã bỏ một ngày làm hôm sau để thay tôi đi theo xe hàng đưa áo quần ấm lên đến nơi không để mất một cái nào. Xe hàng rời Hà Nội lúc 9 giờ sáng, trèo đèo đến trụ sở Điện Biên vào lúc 2 giờ sáng ngày hôm sau. Em đại diện ở Điện Biên phải ngủ tại nhà kho để nhận hàng, thả hàng xuống là Lại theo xe về lại Hà Nội để kịp đi làm việc cho ngày hôm sau. Mặc dù đây là lần đầu tiên tôi gặp mặt và làm việc với Lại, nhưng tôi rất cảm kích tính hào hiệp, khả năng xử lý công việc một cách khôn ngoan của anh. Anh Lại không phải là một thiện nguyện viên của Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời, nhưng vì là cháu của chị Anh Nghiêm, đã được chị Nghiêm giao phó sứ mạng chuyển hàng vì chị bị tai nạn phải nằm bệnh viện. Chỉ vì như vậy mà anh đã sống hết mình với công việc của chúng ta.

Những khó khăn cho việc chuẩn bị đã qua. Anh Phan Đăng Hoè, chị Minh Thu và tôi đến được Điện Biên thì mọi chuyện đều thuận lợi. Các anh em ở Điện Biên cùng anh giám đốc công ty vận tải đã đón tiếp chúng tôi nồng hậu. Quý vị tại đây tạo mọi điều kiện thuận tiện từ phương tiện di chuyển, sắp xếp những bữa ăn cho kịp giờ làm việc, đến việc liên lạc địa phương để đưa chúng tôi đi phát tại 9 địa điểm trong 2 ngày liền.

Địa điểm đầu tiên là thăm 50 em đang sống tại trung tâm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi, trong đó có đến 80% con em người dân tộc. Một số em có cha mẹ qua đời vì mang bệnh AIDS. Tiêu chuẩn phần ăn mỗi ngày của một em là 8,000 vnd (1 usd = 17,000 vnd), ban điều hành trung tâm phải tìm các nguồn tài trợ khác để phụ thêm phần ăn cho các em được no đủ, nên phần ăn của các em đã tăng lên 13,000 vnd mỗi ngày. Phòng ngủ tại đây rộng rãi, thoáng mát, sáng sủa và sạch sẽ. Chúng tôi vui hơn khi thấy những chiếc chăn bông đỏ chói trên mỗi chiếc giường các em nằm do Phật tử từ Hà Nội tặng. Cũng tại trung tâm thành phố Điện Biên, các anh đã giúp tập trung đồng bào nghèo từ vùng xa ra nhận 100 xuất quà tại phường Him Lam, tại đây tôi được thấy nhiều sắc dân với những trang phục truyền thống khác nhau của người dân tộc H’Mông, Thái, Tày.

Rời Him Lam chúng tôi đi lên Thanh Nưa và vùng biên giới Việt Lào, dọc đường gặp một số công nhân làm đường, chúng tôi dừng xe để tặng quà cho họ ăn Tết xa quê. Đoàn cứu trợ của chúng tôi gần 15 người, trong đó có 3 chị em của chúng tôi từ miền Nam lên, các anh chị em ở Điện Biên và thiện nguyện viên tại địa phương. Đoàn tiếp tục đi phát tại 3 địa điểm Thanh Nưa – 100 phần, Mường Pồm – 50 phần, và Keo Lôm – 50 phần. Sở dĩ chúng tôi phải đi nhiều địa điểm với số lượng quà phát ít hơn là vì ở miền núi, cách biên giới Lào khoảng 20 km đường rừng, bà con người dân tộc sống rải rác. Nếu chúng ta tập trung về một chỗ thì đồng bào phải đi bộ rất xa, có nơi đi cả hai ngày đường mới đến. Như vậy việc trao quà tận tay sẽ không như sở nguyện, sẽ có người đến không đúng giờ. Chúng tôi vào ngay bản làng để phát, đồng bào thong thả lần lượt ra nhận quà, gọi tên ai thì người đó nhận, không tranh giành, không xin xỏ, không chen lấn. Có một bà đem quà đến trả lại chúng tôi rồi nói điều gì lí nhí trong miệng bằng tiếng dân tộc. Tôi không hiểu nên người thông dịch cho biết là con trai bà đã nhận quà rồi, bà trả lại phần bà vừa nhận, một nhà một phần là đủ rồi. Cả đoàn ai cũng cười và thương đồng bào hơn. Họ nghèo thật nhưng lòng họ không tham lam nên dù đói rách mà họ vẫn nhẹ nhàng từ tốn, thật là dễ thương quá.

Tốc độ làm việc của anh em nhanh như máy. Chúng tôi rời địa điểm này là gọi điện thoại để địa điểm kế tiếp chuẩn bị. Vượt đường đèo hiểm trở và khoảng cách xa nhau, vậy mà thoáng qua một buổi chiều chúng tôi đã đi hết 3 địa điểm miền núi, còn kịp thời gian đến phát quà tại bệnh viện lớn ở thành phố Điện Biên. Nhờ quan hệ rộng rãi của anh Hoàng Văn Thành, chúng tôi được bác sĩ giám đốc Lương Đức Sơn ra đón tiếp và đưa đến thăm từng phòng bệnh. Bác sĩ cho phép chúng tôi gặp các bác sĩ trưởng của một số khoa bệnh nặng để được hiểu qua hoàn cảnh của bệnh nhân và phát tận tay 50 phần quà cho bệnh nhân nghèo. Tôi cám ơn sự thông cảm và hợp tác trong tinh thần cởi mở hoà hợp của các bác sĩ, nhất là bác sĩ giám đốc. Chúng tôi làm việc đến hơn 8 giờ tối mới về được quán cơm để lót dạ trước khi nghỉ ngơi chuẩn bị cho công việc ngày hôm sau.

Sáng hôm sau chúng tôi lên trung tâm Học Sinh Nội Trú Dân Nuôi, 100% là người dân tộc, phát 75 xuất quà. Trung tâm được xây trên lưng chừng của đường đèo hướng lên bản làng Na Phát với số tiền 3 tỷ 7 do tập đoàn khu công nghiệp Tân Tạo tặng. Trước khi có trung tâm nầy các em phải sống trong lán trại để có nơi ăn và ngủ trong suốt tuần lễ đến trường. Khi chúng tôi đến thì các lán trại đã được bỏ hoang, qua trang web nầy chúng ta có thể biết được cuộc sống học sinh tiểu học và trung học miền núi phải vượt khó như thế nào để đổi lấy kiến thức đi vào đời. http://www.vtc.vn/xahoi/giaoduc/bua-com-chan-nuoc-la-cua-hs-vung-cao/204754/index.htm

Rời khu nội trú chúng tôi đi đến xã Keo Lồm, bệnh viện đa khoa huyện Điện Biên Đông, xã Na Phát, và trường tiểu học nội trú Na Phát để phát mỗi nơi 50 xuất quà. Vùng nầy rất lạnh, mặc dù có ánh nắng mặt trời chiếu sáng, nhưng hơi lạnh trong không khí tê buốt đến tận xương. Đi một vòng nhìn bà con, tôi thấy những chiếc cổ áo hở rộng không có khăn quàng. Tôi cảm nhận được cái lạnh từ trong người lạnh ra, nên tôi đã lấy khăn đi quàng quanh cổ từng người cho những ai để trần cái cổ. Vừa quàng khăn tôi vừa xuýt xoa: “trời ơi! lạnh quá, làm sao mà họ chịu cho nổi”. Lời than vãn của tôi động đến suy nghĩ của mọi người nên ngay sau đó tôi thấy anh chị em đang sung sướng đi lấy khăn quàng choàng vào cổ cho bà con. Bên cạnh những chiếc cổ hở rộng tôi còn thấy những cánh tay, trong chiếc áo sơ mi, nổi da gà tái mét. Vừa phát quà cho bà con, mắt tôi không rời những cánh tay đang lạnh buốt đó, sợ họ là những người không được nhận quà. Ông chủ tịch xã kêu tên, tôi thấy những người thiếu áo ấm đến gần tôi, lòng tôi mừng vô hạn, vì họ là những đối tượng để tôi vượt nửa vòng trái đất về đến tận nơi đem hơi ấm đến cho họ. Khi họ đến trước mặt, tôi đã mở túi áo quần lấy chiếc áo ấm ra mặc vào ngay cho họ. Ngồi trên xe đi tiếp đến các địa điểm khác mà hình ảnh của những người co rút chịu đựng qua mùa đông miền cao nguyên vẫn luôn hiện hữu trong trái tim tôi.

Đời sống kinh tế của người dân miền núi rất khó khăn, không làm gì ra được đồng bạc. Tại bản làng, nếu bán một con gà sẽ được 25,000 vnd, nhưng nếu xuống nơi có đông dân cư thì bán được 30,000 vnd. Như vậy là họ dồn 3 đến 4 con, đi ra chợ để được lợi 15,000 đến 20,000 vnd (1Usd) nhưng họ phải đi bộ vài chục cây số đường rừng. Có nhiều người dân tộc đi bán gà rất khờ khạo, họ đem gà ra chợ, người ta trả 1 con 25,000 vnd thì họ cho là giá thấp, nhưng khi được trả 2 con gà với giá 50,000 vnd thì họ nghĩ là nhiều tiền lại bán ngay. 

Rời vùng cao nguyên Điện Biên, tôi xuôi Nam đến xã Kim Sơn huyện Kim Tân tỉnh Ninh Bình. Vùng nầy gần biển, hằng năm chịu nhiều thiên tai lũ lụt, đời sống người nông dân tại đây khốn khổ do thời tiết khắc nghiệt. Tại đây tôi được chùa Kim Phúc, do sư thầy Thích Nữ Đàm Khang trù trì, giúp tổ chức chương trình phát 400 phần quà, 54 xuất tiền giúp học sinh nghèo, và 54 xuất tiền giúp các cụ già neo đơn. Chùa Kim Phúc, mà người dân ở đây thường gọi là chùa Kim Sơn, là một trong những ngôi chùa nghèo nhất Việt Nam. Khi sư Viên ra bến xe đón tôi về chùa, đi ngang qua chợ, tôi nhờ sư mua trái cây về cúng Phật. Sư trả lời: “Dạ, con không biết đi chợ, con không biết trả giá”. Tôi nghĩ có lẽ chùa có nhiều người, phận sự đi chợ và nấu ăn không phải là chuyện của sư Viên, nhưng khi về ở lại trong chùa tôi hiểu được lời nói của Sư Viên. Trong chùa chỉ có 3 người: sư thầy Đàm Khang, sư Viên và dì vải (người làm công quả trong bếp). Chùa xây dựng trong xã nghèo nên Phật tử cũng nghèo, không có khả năng cúng dường. Chùa tự trồng rau trái để ăn. Chùa thuê 4 sào ruộng của nhà nước, mỗi năm làm được 6 tạ thóc, trả chi phí hết 5 tạ còn lại 1 tạ để chùa ăn. Sư Thầy còn nuôi 2 vị ni trẻ đang theo học lớp Trung Cấp Phật Học, mỗi tháng chùa chu cấp 15 kg gạo, 150,000 vnd tiền ăn, và 120,000 vnd tiền linh tinh cho mỗi vị. Quý Sư cả năm đi chợ có vài lần, chùa xa chợ 12 km, và xa thành phố 20 km. Chùa chỉ đi siêu thị mua những đồ dùng mà chùa không thể tự sản xuất như là dầu ăn, muối, xì dầu v .. v … Để có kinh tế sinh sống, ngoài việc bán nhang Hương Bái, chùa nuôi gà bán kiếm thêm tiền. Sau khi về Huế, tôi tìm gặp các bật tôn túc, chia sẽ câu chuyện nuôi gà để sinh sống tại các chùa nghèo miền Trung Bắc phần. Quý Ngài chia buồn về cuộc sống của các giới xuất gia mà Phật pháp chưa thông đạt, và nói sẽ quan tâm về những tình trạng đáng tiếc nầy.

Về đến chùa, việc đầu tiên là chúng tôi làm việc với ban giám hiệu của 2 trường tiểu học và trung học xã Kim Sơn. Thầy Cô giáo tại đây nhiệt tình giúp chúng ta trong việc lên danh sách học sinh nghèo, đến thông báo tận nhà để các em đi nhận tiền. Họ tổ chức tập trung các em tại trường lúc 6:30 sáng, cho các em viết thư cám ơn, và 8 giờ có mặt tại chùa gặp chúng tôi để nhận tiền. Mỗi em nhận được 300,000 vnd, gọi là quà khuyến khích tiếp tục học tập cho em học sinh nghèo, không đòi hỏi phải là học sinh giỏi. Phụ huynh của các em đều có mặt tại chùa khi các em được nhận quà, chụp hình để làm hồ sơ cho ân nhân. Các em sung sướng đón nhận phong bì với nụ cười vừa tươi vừa thẹn thùng vì đây là lần đâu tiên trường được quỹ để phát quà cho học sinh nghèo. Trong số 54 em nầy, có một em bé trai, sáng sớm được mẹ mặc vào một bộ áo quần đẹp nhất, và mẹ nói sẽ đưa em đi nhận tiền. Vậy là em không chịu đi, bảo là mẹ đem em đi bán qua Trung Quốc. Khi mẹ đưa được em đến trường thì em không chịu vào trường, đứng ngoài cổng ôm cổng trường mà khóc. Chúng tôi phải ra gặp em để lấy hình ảnh làm hồ sơ, và nói những lời nhẹ nhàn để em bới đi phần nghi ngờ sợ hãi, rồi tìm cách đến gần trao tiền và từ từ rút lui. Vậy mà em vẫn còn lo lắng núp sau lưng mẹ, vừa khóc vừa lén nhìn xem chúng tôi đã đi chưa. Tệ nạn vì nghèo phải bán con, kẻ gian bắt cóc trẻ em đi bán cho những tay buôn lậu qua biến giới Trung Quốc đã có mặt tại vùng nông thôn Việt Nam, gây hoang mang cho trẻ con tại đây.

Sáng hôm sau chương trình tổ chức phát quà cho các xã nghèo huyện Kim Tân được tổ chức tại sân chùa Kim Phúc, nhanh và gọn, trong 4 tiếng đồng hồ là xong. Cùng 1 thời điểm mà 3 chương trình tiến hành một lúc, nên số người về chùa rất đông. Người đi nhận quà chỉ có một phần mà người đi theo xem và giúp đem quà về thì đông gấp đôi. Người cười kẻ nói, rộn ràng như ngày hội đón Xuân, vì xã nghèo nầy chưa bao giờ có những ngày vui như vậy. Có một điều chúng tôi thích nhất là thấy toàn đồng bào nghèo đến nhận quà, không ai đi nhận thay cho ai, không ai kiện cáo về cảnh người giàu có quà kẻ nghèo không được nhận như ở những địa phương khác.

Chuyến cứu trợ hoàn tất tốt đẹp như một phép lạ, với sự đồng lòng, mỗi người hy sinh một chút thời gian riêng để làm việc chung. Đây là một chuyến cứu trợ đặc biệt, được kết nối bởi những nhóm thiện nguyện, phụ trách từng địa phương, mà các nhóm nầy chưa bao giờ quen biết nhau trước đây. Thế mà công việc đã được thành công ngoài suy nghĩ của mọi người, đúng là một sự mầu nhiệm. Trong bữa cơm thân mật tại Điện Biên, anh Hoàng Văn Thành, tổng biên tập báo Điện Biên Phủ, hai tay vuốt mặt, nhắm đôi mắt để xoá tan đi sự căn thẳng của một ngày đã qua, anh nói: “giờ đây tôi mới thấy nhẹ cả người, mấy hôm nay lo quá, sợ công việc bị trục trặc, biết là khó vì thời gian quá cập rập, nhưng tôi vẫn cố gắng”. Anh nhắm mắt lấy hơi thở, chúng tôi im lặng nhìn anh chờ đợi. Bổng nhiên anh mở mắt ra, nở nụ cười thật tươi rồi nói: “nhưng bây giờ tôi rất vui vì chương trình của chúng ta đã hoàn tất tốt đẹp, đúng theo lịch trình, tôi rất thích các công việc từ thiện, giúp được bà con nghèo là tôi ăn ngon, ngủ ngon”. Lời chia sẻ của anh thay niềm tâm sự của tất cả các anh chị em trong bàn cơm, chỉ sống với nhau trong 2 ngày mà chúng tôi cảm tưởng như đã quen biết từ lâu lắm.

Tôi cám ơn tất cả những ai đã tạo điều kiện cho chúng ta được đến thăm bà con, trao những phần quà khiêm nhượng đến tận tay đồng bào. Chân thành cảm tạ chùa Kim Phúc, các chị trong ban từ thiện Hà Nội, các anh chi em ở Điện Biên Phủ, và toàn thể thiện nguyện viên cũng như các Ân nhân, đã nhiệt tình đóng góp hết khả năng của mình để đồng bào nghèo có một cái Tết Ấm No và An Lạc.

Tôn Nữ Diệu Liên
Mừng Xuân Kỷ Sửu
 

phat qua mien nui cam
DSCN3654 web
DSCN3698 web
DSCN3720 web
DSCN3796 web
DSCN3827 web
DSCN3945 web
DSCN4062 web
DSCN4078 web
DSCN4085 web

Phát quà tại nhà vùng miền núi Bắc miền Trung
 
Những vùng sâu, vùng xa hầu hết là miền núi, dân cư thưa thớt, nhà nọ cách nhà kia có khi gần nửa cây số. Nhiều nơi chưa có điện, có khi không có chợ búa. Người miền núi đa phần làm nương rẫy, lấy lá nón, lá tro và kiếm các sản vật khác của núi rừng như phong lan, song mây, mật ong, chặt củi đem bán mua gạo.
 
Những năm thời tiết thuận tiện, kiếm đủ miếng ăn thì bà con nói là “năm nay trời cho đủ ăn”, khi nào bị thiên tai như bão lũ, giá rét thì bà con nói năm nay “trời làm đói kém”. Nhìn bà con vào rừng kiếm sống là biết được cuộc sống lam lũ của họ. Quần áo, nét mặt, tay chân…tất cả đều bộc lộ nét cực khổ của cuộc sống bần hàn và vất vả khi phải vật lộn với thiên nhiên khắc nghiệt để mưu sinh.
 
Việc học hành của con em vùng miền núi khó khăn gấp bội so với trẻ em miền đồng bằng. Đi lại khó khăn và xa xôi, mùa mưa lũ, giá rét có khi các em phải nghỉ học. Đến vùng rừng núi sẽ thấy cảnh các em nhỏ quần áo rách rưới tả tơi, chân đi đất kể cả những ngày giá lạnh. Có những em học sinh đi bộ 4km để đến trường từ sáng mờ sương, mang theo một nắm cơm gói trong lá chuối với ít hạt muối trắng cho bữa trưa, vì cha mẹ đi rừng kiếm sống cả ngày. Những em con nhà “khá giả” thì được cha mẹ cho một gói mì tôm ăn trưa để ở lại trường học buổi chiều.

Những cụ già không còn sức lao động thì cả ngày ngồi bên bếp lửa vì không đủ áo ấm. Mùa lạnh hầu như người nào cũng bị ho, tiếng ho làm người nghe có cảm giác như lá phổi đã bị hỏng vì giá lạnh.
 
Tôi dành dụm chút tiền giúp vài gia đình có cụ già, em nhỏ, họ rất vui mừng, cảm ơn rối rít. Nhưng sau đó cho tôi biết rằng nếu như được một cái chăn hay áo ấm thì họ quí hơn tiền. Họ nói sống quá xa chợ, đi lại khó khăn; không có tiền, chứ nếu có đi mua cũng rất khó, có khi đi cả ngày ra phố mua áo ấm mà vẫn về tay không. Vì người bán thấy họ nghèo khó nên coi thường, chỉ cho họ những thứ rẻ tiền mà đòi giá rất cao – có khi kêu 100,000 một cái áo len người lớn, áo len trẻ em 4 – 5 tuổi cũng đòi 50,000 đồng! Vì thế bà con nói vẫn thích được tặng áo ấm hơn là tiền mặt.
 
Trong những gia đình nghèo khó vùng miền núi có những gia đình rất ngặt nghèo vì con quá đông, không được học hành, không có việc làm, bị tai nạn khi đi rừng tàn phế, đa phần các cụ già đều sống trong cảnh bần hàn và cam chịu, vì con cái cũng đều nghèo khó.
 
Nhà anh Tâm ở làng Chè, xã Sơn Kim, huyện Hương Sơn, Hà Tĩnh có 5 đứa con, cô gái lớn đã gả chồng, còn 4 đứa đều bỏ học từ cấp 2, nhà đóng cửa để vào rừng kiếm sống. Anh Tâm nói với tôi là trong rừng vui hơn ở nhà, vì mọi người vào rừng kiếm sống hết, làng vắng hoe.
 
Những tấm hình chụp bên ngoài nhưng căn nhà lá và chụp bên trong căn nhà trống hoác của họ cho thấy sự nghèo khó mà người sống ở thành phố khó tưởng tượng nổi, cho dù có nhiều người nghèo ở thành phố cũng đang sống trong những căn nhà ổ chuột. Tôi không biết diễn tả làm sao để người đọc hiểu được cuộc sống cơ cực và bần hàn của bà con. Như nhà anh Thành ở Hương Lâm, Hương Khê, Hà Tĩnh là một căn nhà lá trống hoác, không có giường. Hỏi tối ngủ ở đâu, anh Thành nói vợ chồng anh và hai đứa con đều leo lên trên chuồng trâu để ngủ! Phía trên chuồng trâu làm một cái sàn bằng những khúc cây, như cái gác xép, rồi rải rơm rạ thành một cái “ giường” cho bốn người. Mùa hè nóng nực thì vứt rơm đi cho thoáng mát. Chụp ảnh không mô tả hết được, mà chỉ tận mắt chứng kiến mới tin là gia đình anh Thành mùa đông nằm ổ rơm trên chuồng trâu!
 
Thấy được cuộc sống của bà con như thế, nên trong những chuyến đi vào Sài Gòn, Vũng Tàu, Cần Thơ, Đồng Tháp tôi thường ngỏ lời xin bạn bè quần áo cũ để khi có dịp đi đến những vùng miền núi của Bắc miền Trung đem theo tặng cho bà con. Món quà tuy nhỏ, nhưng bà con mừng lắm.
 
Chị Diệu Liên đã đi tặng quà tại nhà cho bà con nghèo miền núi, nên hiểu và cảm thông với cuộc sống của bà con, mùa đông năm nay chị Diệu Liên cũng dành cho bà con vùng miền núi Bắc miền Trung những món quà ấm áp, xin gửi đến quí ân nhân những hình ảnh tặng quà tận nhà do thiện nguyện viên Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời thực hiện trước Tết nguyên Đán 2009.
           
Tặng quà tại nhà cho bà con miền núi thuộc vùng Bắc miền Trung, gồm các địa danh như:
 
Tỉnh Quảng Bình:
** Xã Lâm Hóa, Thanh Hóa, Hương Hóa, huyện Tuyên Hóa.
 
Tỉnh Hà Tĩnh:
** Xã Hương Lâm, Hương Liên, Hương Trà, Hương Xuân, huyện Hương Khê.
 
** Xã Hương Minh, Hương Thọ, Sơn Thọ, huyện Vũ Quang.
 
** Xã Sơn Trường, Sơn Kim, huyện Hương Sơn.
 
Tỉnh Nghệ An:
** Xã Châu Tiến, Châu Hạnh, huyện Quỳ Châu.
 
** Xã Đồng Hợp, huyện Nghĩa Quỳ Hợp,
 
** Xã Thanh Mỹ, Thanh Thủy, huyện Thanh Chương.
 
Phan Đăng Hòe