MTNCD logo chinh 2
donate

Những Khó Khăn

Cách Giải Quyết

Ban Điều Hành

Những Thành Quả

Cách Giúp Đỡ

Tình Người

Trang Tiếng Anh

eyes of compassion logo for thanking letter final

RELIEF ORGANIZATION

Mổ Mắt

Hệ Thống Nước Sạch

Giếng Nước

Bể Nước Mưa

Lu Nước Mưa

Xây Dựng Cơ Sở

Trạm Xá

Trường Học

Nhà Tình Thương

Nghĩa Địa Thiếu Nhi

Nhà Điều Dưỡng

Cầu Cống

Thiên Tai

Bảo Ketsana 2009

Trường Huấn Nghệ

Bệnh Hiểm Nghèo

Mổ Tim

Cháy Bỏng

Khẩn Cấp

Tâm Thần

Bệnh Phong

Viện Dưỡng Lão

Bảo Trợ

Trẻ Em Khuyết Tật

Tăng, Ni Du Học

Y Học Dân Tộc

T.T.Đ An Lạc

Tây Tạng

Học Bổng

Cải Thiện Đời Sống

Phát Quà

Phát Thuốc

Lào (Phonsavan Say)

Thành Quả ở Lào

Trường Na Khôi

Trường Khe Mương

Trường Loong Hang

Mương Nước

Phát Quà

Trạm Y Tế

Trường Xúc Xám

Trường Khon Than

Bể Nước Vang Mú

Nepal

Miến Điện

Làng An Bình

Đạo Tràng Pháp Hoa

Ya Chiêm

Ấn Độ

Cam-Pu-Chia

Cuộc Sống

Phát Quà

Xây Trường Mới

Sửa Trường Củ

Phóng Sanh

Góp Nhặt

Quý vị có thể gởi tịnh tài giúp đở về  văn phòng “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” ở địa chỉ 52 Evelyn Wiggins Dr. Toronto ON M3J0E8 Canada. hoặc giúp đở trực tuyến bằng Paypal.  Quý vị có thể giúp cho chương trình từ thiện nào cần thiết nhất, hoặc yêu cầu thực hiện những chương trình mà quý vị mong muốn. “Mắt Thương Nhìn Cuộc Đời” là tổ chức từ thiện bất vụ lợi với số đăng ký trừ thuế 88930 2006 RR0001, chúng tôi có đủ pháp lý cung cấp giấy khai thuế cuối năm cho quý vị trong lãnh thổ Canada

 Mọi đóng góp và thắc mắc xin liên lạc về: Eyes of Compassion

General Express logo

Int’L General Express Inc.

Phone: 416-591-6363

Nơi chuyển tiền đáng tin cậy.  Đã giúp MTNCĐ chuyển tiền từ thiện miễn phí trong thời gian qua

Chuyển tiền về Viet Nam, Trung Quốc, Campuchia

Quỳnh Lưu 2010

Bluk Blui 2010

Gia Lai 2010

Trung Nam Phần 2010

Trung Bắc Phần 2010

DSC06659 w

M’Drac 2011

M’Drac 2012

HỘI NGỘ ĐỂ BẮT ĐẦU CUỘC HÀNH TRÌNH

Ngã nghiêng đồi cao bọc trăng ngủ
Đầy mình lốm đốm những hào quang”
Thân tàn ma dại đi rồi
Bời bời nước mắt rầu rầu ruột gan

Đó là những câu thơ của thi sĩ tài hoa bạc mệnh Hàn Mặc Tử. Ông viết cho chính ông , người bị bệnh phong cùi. Hàn Mặc Tử nay đã đi xa, theo gió trăng đã lâu nhưng những người cùng cảnh ngộ với ông vẫn còn đó.

Họ là những người dân tộc anh em Giarai, Êđê, Bana sống trong các buôn làng rải rác ở các nơi hẻo lánh của huyện Phước Long, tỉnh Bình Phước; ở các làng của huyện Chưprông, Chưpưk, Đức Cơ, Adupa (Phú Bổn) thuộc tỉnh Gia Lai mà đoàn từ thiện chúng tôi có dịp tiếp giúp, thăm hỏi trong những ngày cuối năm 2010.

Ở các buôn làng cách đây 5, 6 năm về trước người phong cùi thường bị chôn sống, bị thiêu cho đến chết hoặc bị bỏ vào rừng sâu hay bị đuổi ra khỏi làng. Họ phải dắt díu nhau ra khỏi làng đi tìm chỗ ở mới. Nơi càng sâu vào núi rừng, càng heo hút càng tốt, để khỏi bị kinh ghê, khỏi bị hắt hủi, khỏi bị mặc cảm. Từ đó mà hình thành nên những làng phong như làng Fun, làng Mít, làng Nú, làng Gròn, MDrăk, Eana.

Chúng tôi đến thăm bản làng vẫn còn đó. Sự xa xôi heo hút vẫn còn đó mà cây rừng thì không. Xung quanh là các vườn cà phê, mì, cao su bát ngát nhưng không phải của bà con bệnh phong. Vì bà con chưa biết cách trồng, chăm sóc, bón phân, tỉa cành. Cái ăn, mặc, ở là chủ yếu nhờ vào tình thương, lòng hảo tâm của các cá nhân, đoàn thể nhà nước, tổ chức từ thiện, quý Soer Công Giáo địa phương. Bệnh nhân phong chỉ có thể kiếm thêm chút ít bằng cách đi làm cỏ mướn, hái cà phê, hốt phân, hay đi lượm mủ cao su cặn, lượm lặt những trái cà phê nằm rải rác còn sót lại sau mùa thu hoạch.

Trong những làng mà chúng tôi ghé thăm, chỉ có 1 làng may mắn được hỗ trợ làm kinh tế. Chúng tôi tình cờ biết được điều đó khi thấy 1 đống cà phê trong gian nhà nhỏ chật hẹp của 1 bệnh nhân phong làng La, xã Gàu, huyện Chưprông, tỉnh Gia Lai. Quý Soer Công Giáo địa phương cho biết các Soer đã giao cho mỗi hộ 20 cây cà phê tự chăm sóc và thu hoạch. Và còn giúp đỡ thêm bằng cách hướng dẫn cách chăm sóc, tỉa cành, bón phân, tưới nước. Làng có 13 hộ gia đình là người Giarai. Đây là làng có người  bị bệnh phong cùi nặng nhất. Hầu hết đã bị cùi, rút mất hết bàn chân, bàn tay nên việc đi đứng, làm việc rất khó khăn. Ở đây có bà cụ *người rừng* nay phải ngồi 1 chỗ. Bà cụ có biệt danh người rừng bởi vì đầu tóc cụ rối bù, áo quần không đủ che thân, nhà bà khuất sau 1 góc của làng. Chân bà bị cùi không đi được nữa, mỗi khi muốn đi lại hay di chuyển bà đều phải lết đi. Rồi vì vậy mà mông cũng bị lở loét đành phải ngồi yên 1 chỗ. Mọi sinh hoạt của cụ đều phải trông nhờ vào người chồng cũng là 1 bệnh nhân phong. Nhưng ông may mắn hơn bà bởi ông vẫn còn đủ tay và chân. Dù cuộc sống chật vật, khó khăn như vậy, nhưng chúng tôi không thấy nụ cười tắt đi trên môi các cụ. Đến thăm làng, chúng tôi bắt gặp ánh mắt long lanh của bà con khi được chúng tôi thăm hỏi, chuyện trò, lắng nghe các cụ hát hay chỉ là giúp bóc 1 vỏ kẹo cho vào miệng.

Đến nay, có làng vẫn chưa có điện để sử dụng, phải thắp sáng bằng đèn dầu. Đó là làng Fun ở xã Jalê, huyện Chưpưk, tỉnh Gia Lai. Bà con là những người Giarai mắc bệnh phong nên phải rời bỏ làng của mình ở thôn Puối A, đến đây sinh sống từ những năm 1986. Làng có tất cả 13 hộ, gồm 49 người. Mỗi hộ có ít nhất 1 người bị bệnh phong. Hầu hết các em nhỏ đều không bị.

Muốn có được nước để xài cũng là 1 vấn đề khó khăn. Đoàn chúng tôi được dẫn đến tận chỗ lấy nước của làng. Có đi như vậy chúng tôi mới thật sự thấy được phần nào sự cực nhọc của những người bị cùi. Muốn có được nước để sinh hoạt họ phải vượt qua nữa cây số đường đầy đá lổm chổm, gập ghềnh và 1 con dốc chừng 40 độ, chúng tôi tới được nơi có cái tên *2 giọt nước* đang tuôn chảy từ 2 ống nhựa dẫn từ suối vào. Không vặn tắt mở. Nước cứ tự nhiên chảy suốt ngày đêm nhưng chỉ là vào những ngày mùa mưa. Còn mùa nắng, mọi người phải vượt hơn 1 cây số mới đến được nơi có nước. Thật ra, để giúp làng có được điều kiện sống tốt hơn, một giếng nước tình thương đã được khởi công từ lâu ở 1 nơi được xem là có nhiều nước. Nhưng việc đào giếng đã không thể tiếp tục vì đụng phải đá. Muốn đào tiếp thì phải cho nổ đá, 1km tốn 6.500.000 đồng. Vậy là đành phải ngưng lại do không đủ chi phí.

Tại sao hầu hết bệnh nhân phong lại là người dân tộc?”

Soer Út cho biết: người dân tộc chưa ý thức được 1 cách đúng đắn về vấn đề vệ sinh và điều kiện vệ sinh của họ cũng rất kém. Các làng đều  không có khu trạm xá chữa trị. Khi bị vi trùng cùi ăn vào da, vào xương tủy, gây lở loét, bưng mủ, hôi thối và đau nhức quá đến không chịu nổi thì họ mới chịu đi điều trị ở các trại phong Eana, trại phong Quy Nhơn hay Di Linh.

Chúng tôi đến thăm trại phong có khu điều trị Eana, gần thành phố Buôn Mê Thuộc. Trước đây nơi đây là rừng nay thành khu dân cư đông đúc vì người dân đã hiểu và không còn lo ngại nhiều về những người bị bệnh phong nữa. Hiện có 110 bệnh nhân phong điều trị. Hầu hết là người dân tộc. Trong khuôn viên điều trị có 1 ngôi nhà rông của bệnh nhân phong. Điều này làm cho tâm lý người bệnh được thoải mái. Nơi đây có sự chăm sóc rất tận tình của Soer Tâm và Soer Lan. Soer Tâm gọi những bệnh nhân lớn tuổi là cha, là mẹ, Soer cho họ tình cảm gia đình và giúp họ xóa đi mặc cảm về bệnh tật, về sự dị dạng của mình. Quý Soer giúp họ lau rửa, chăm sóc và băng bó vết thương, giặt đồ và cho ăn 1 buổi trưa hàng ngày với đầy đủ các món cá, thịt, canh, rau và món xào.

Ở các làng Fun, Mít, Nú, Gròn, M’Drăk, chúng tôi tặng mì gói, gạo, muối, dầu ăn, trị giá khoản 200.000 đ/phần. Còn ở đây, chúng tôi chỉ tặng chút quà tượng trưng bánh, kẹo, bột. Vì ở đây, khi được tặng quà họ không dùng mà bán lại rất rẻ cho người khác, rồi lấy tiền đi uống rượu, cờ bạc. Có những bệnh nhân như thế và con cháu bệnh nhân cũng vậy. Con cháu không chăm sóc cho người thân mình, nhưng đến khi thấy có quà thì lấy đi bán để tiêu xài không ngại. Khi bà con bệnh nhân hết tiền, hết thức ăn, đói, thì họ chỉ còn cách trông chờ vào quý Soer, hoặc ở yên chịu trận”

Gia đình 3 chị em già Mí đều bị bệnh phong nặng. Một cụ đã mất, 2 cụ còn lại giờ nằm 1 chỗ trên giường. Ăn, uống, tiểu tiện, đều ở trên giường. Hai cụ ước mong sao cho mình được chết sớm may ra còn khỏe hơn. Quý Soer mang cháo đút cho các cụ, giặt tắm, vệ sinh, quét dọn phòng cho các cụ.

Soer Tâm cho biết có 1 thực tế đau lòng, bệnh nhân phong nếu bị gãy tay, gãy chân hoặc cần khám trị gì khác, phải đến bệnh viện ngoài khu điều trị để chữa. nhưng ở những khu điều trị đó thì họ không được chào đón. Bà con bệnh phong bị trả về ngay lập tức mà không cần biết tình trạng của bệnh nhân có nguy cấp hay không. Có bà cụ mà Soer Tâm vẫn hay gọi bằng mẹ, bị gãy tay nhưng khu bệnh viện tại Eana không chữa trị được trong trường hợp này. Phải đưa ra bệnh viện ngoài. Soer Tâm dù biết là họ sẽ không được nhận vào điều trị, nhưng vì thương cảm trước nỗi đau đớn của cụ và không còn cách nào khác. Soer đã ngụy trang cho cụ bằng cách bọc tay chân cụ bằng vớ, tắm rửa sạch sẽ, mặc đồ đẹp, cho đi taxi đến bệnh viện. Nhưng rồi cụ cũng bị gửi trả về lại. Khi đoàn chúng tôi gặp cụ, cụ than cái tay đau quá! Soer Tâm chỉ cánh tay nói: Cái tay này giờ đã lìa khỏi bả vai, đang treo hờ lủng lẳng.

Chuyến đi thăm các làng phong đọng lại trong chúng tôi nhiều tâm trạng vui, buồn và cả sự cảm phục. Vui vì đoàn đã góp được 1 phần nào đem lại nụ cười, niềm tin yêu vào cuộc sống, vào xã hội con người, cho bà con bệnh nhân phong mà hầu hết là người dân tộc. Buồn là vì chúng tôi thấy được sự nhỏ nhoi, hạn hẹp của bản thân, sự bất lực trước cảnh bà con phải mang trên mình cái dị dạng của căn bệnh phong quái ác, phải chịu sự rẻ rúng khing chê của những người xung quanh, mà lại phải sống trong cảnh chật vật thiếu thốn như vậy. Nếu ai đã 1 lần trong đời đến thăm những con người phải chịu quá nhiều bất hạnh ấy ắt cũng phải sa lệ, cũng thấy cảm thông và chạnh lòng. Còn cảm phục đó là cảm phục trước sự hi sinh, sự chăm sóc hết lòng của quý Soer Công Giáo dành cho bệnh nhân.
Tạm biệt làng La, làng Mít, làng Nú, làng MDrăk.

Lạy đức bồ tát Địa Tạng, chúng con xin học theo hạnh Ngài, tìm cách có mặt ở bất cứ nơi nào mà bóng tối, khổ đau, tuyệt vọng và áp bức còn đang trấn ngự, để có thể mang đến những nơi ấy ánh sáng, niềm tin, hi vọng và giải thoát. Chúng con nguyện không bao giờ quên lãng và bỏ rơi những người còn đang bị kẹt trong những tình huống tuyệt vọng. Chúng con biết địa ngục có mặt khắp nơi trên thế giới và chúng con nguyện sẽ không bao giờ tiếp sức xây dựng thêm những địa ngục trần gian như thế. Chúng con xin nguyện nỗ lực giải trừ những địa ngục còn đang có mặt. Chúng con nguyện tu học để đạt được đức vững chãi và kiên trì của Đất, để có thể trở thành trung kiên và không kì thị như Đất. Và cũng được như Đất có thể làm nơi nương tựa cho tất cả những ai cần đến chúng con.

Nam Mô đức Bồ Tát Đại Nguyện Địa Tạng Vương.
Nam Mô đức Bồ Tát Đại Nguyện Địa Tạng Vương.
Nam Mô đức Bồ Tát Đại Nguyện Địa Tạng Vương.

DSC05810 w
DSC06067 w
DSC05594 w
DSC05951 w
DSC06328 w
DSC05954 w
DSC05967 w
DSC06349 w
DSC06158 w
DSC06320 w
DSC06039 w
DSC06007 w

Bệnh nhân đi nhận quà

DSC05770 w

Bệnh nhân không đi lại được thì các Masơ đến tận nhà

Những địa điểm đi thăm các làng, các trại phong:

1- Làng D' răk, huyện D' răk, Tỉnh Đaklak (Đắc Lắc

2- Trại phong EANA, Thành Phố Buôn Mê Thuộc.

3- Làng Fun, Xã Jale, Huyện EAH' Leo.

4- Làng La, Xã Gràu, Huyện Chư Prông, Tỉnh Gia Lai.

5- Làng Nú, Xã IAnan, huyện Đức Cơ, Gia Lai.

6- Làng Gồn ( Grông), Xã IA Kriêng, Đức Cơ , Gia lai.

7- Làng Dơk ( làng Tợt), Dức Cơ, Gia Lai.

8- Làng B'luc, B'lu, Xã Jaka, Huyện Chư Pai, Gia Lai.

9- Làng Mít ( Làng Ta), Làng Tang, Pleiku- Gia Lai.

10- Làng Hà Lan, Huyện Đăk Đoa, Gia Lai.

Có 2 nơi vì những người bệnh sống rất xa, nên tập trung ở 2 điểm để phát quà:

11- Cộng đoàn Đức Bà truyền giáo: Số 57 Đa Minh Nguyên, Khu Phố 1, Xã long phước , huyện Phước long , tỉnh Bình Phước.
12- Đường Trần hưng Đạo, huyện AYunpa - Phú Bổn, tỉnh Gia Lai.

KHOA ĐIỀU TRỊ BỆNH NHÂN PHONG

Chúng tôi đến thăm trại phong có khu điều trị Eana, gần thành phố Buôn Mê Thuộc. Trước đây nơi đây là rừng nay thành khu dân cư đông đúc vì người dân đã hiểu và không còn lo ngại nhiều về những người bị bệnh phong nữa. Hiện có 110 bệnh nhân phong điều trị. Hầu hết là người dân tộc.

DSC05802 w
DSC05832 w
DSC05779 w
DSC05823 w

BỆNH NHÂN CÁC LÀNG PHONG CẦN GIẾNG NƯỚC

Muốn có được nước để xài cũng là 1 vấn đề khó khăn. Đoàn chúng tôi được dẫn đến tận chỗ lấy nước của làng. Có đi như vậy chúng tôi mới thật sự thấy được phần nào sự cực nhọc của những người bị cùi. Muốn có được nước để sinh hoạt họ phải vượt qua nữa cây số đường đầy đá lổm chổm, gập ghềnh và 1 con dốc chừng 40 độ, chúng tôi tới được nơi có cái tên *2 giọt nước* đang tuôn chảy từ 2 ống nhựa dẫn từ suối vào. Không vặn tắt mở. Nước cứ tự nhiên chảy suốt ngày đêm nhưng chỉ là vào những ngày mùa mưa. Còn mùa nắng, mọi người phải vượt hơn 1 cây số mới đến được nơi có nước. Thật ra, để giúp làng có được điều kiện sống tốt hơn, một giếng nước tình thương đã được khởi công từ lâu ở 1 nơi được xem là có nhiều nước. Nhưng việc đào giếng đã không thể tiếp tục vì đụng phải đá. Muốn đào tiếp thì phải cho nổ đá, 1km tốn 6.500.000 đồng. Vậy là đành phải ngưng lại do không đủ chi phí.

DSC05928 w DSC05929 w

TRẠM Y TẾ LƯU ĐỘNG

Chuyến đi thăm các làng phong đọng lại trong chúng tôi nhiều tâm trạng vui, buồn và cả sự cảm phục. Cảm phục đó là cảm phục trước sự hi sinh, sự chăm sóc hết lòng của quý Soer Công Giáo dành cho bệnh nhân.
Tạm biệt làng La, làng Mít, làng Nú, làng MDrăk.

DSC06438 w
DSC06409 w
DSC06430 w
DSC06784 w

THẾ GIỚI TUỔI THƠ TRONG CÁC LÀNG PHONG

DSC06509 w
DSC06454 w
DSC05722 w
DSC05659 w
DSC05723 w
DSC06300 w
DSC06166 w
DSC05667 w
DSC05673 w
DSC05693 w

BỆNH NHÂN PHONG NGƯỜI DÂN TỘC THIỂU SỐ

Soer Út cho biết: người dân tộc chưa ý thức được 1 cách đúng đắn về vấn đề vệ sinh và điều kiện vệ sinh của họ cũng rất kém. Các làng đều  không có khu trạm xá chữa trị. Khi bị vi trùng cùi ăn vào da, vào xương tủy, gây lở loét, bưng mủ, hôi thối và đau nhức quá đến không chịu nổi thì họ mới chịu đi điều trị ở các trại phong Eana, trại phong Quy Nhơn hay Di Linh.

DSC06077 w
DSC05699 w
DSC05710 w
DSC05765 w DSC05714 w
DSC06020 w
DSC05836 w

Bây giờ rõ mặt đôi ta

Biết đâu rồi nữa chẳng là chiêm bao

DSC05650 w
DSC06094 w DSC05664 w

Thức ăn này là tặng phẩm của Đất Trời và công phu lao tác của bao người. Chúng con xin nguyện sống xứng đáng để thọ dụng thức ăn này, chúng con nguyện sống hòa hợp để cùng nhau nuôi dưỡng lòng Từ Bi, tình Bác Ái, sáng đem được niềm vui cho người, chiều giúp người bớt khổ ....

Con cám ơn các Cha các Masour đã tiếp đãi chúng con những bữa cơm chay thịnh soạn với bao tình thương của mọi người

DSC06674 w

Trời còn để có hôm nay ....

DSC05872 w

Chia tay .... hẹn gặp lại